- Ha ha ha ha, ăn cắp vốn là việc vô liêm sỉ, huống chi còn dính đến Tam hoàng tử!
Vi Hà Nhạc không nhịn được cười to, đến thời điểm đó, coi như học viện không muốn truy cứu, nhưng dính đến Hoàng gia, dù là Ngô Tùng Lâm c*̃ng không dễ bãi bình!
Hoàng gia không phải dễ trêu, Lăng Hàn dám "trộm" đồ vật của Tam hoàng tử, vậy tuyệt đối chỉ còn đường chết.
- Có điều, dù sao cũng nên có nguyên nhân, nếu không kẻ trộm 'trộm' đồ chơi này làm gì?
Vi Hà Đông ngưng cười, hỏi Phong Lạc.
Phong Lạc cười hì hì, nói:
- Đây là tín vật của Tam hoàng tử, chỉ tặng cho vài người, cầm tín vật như vậy, liền đại biểu hảo hữu tri giao của Tam hoàng tử, không chỉ tượng trưng thân phận, địa vị, hơn nữa ở Hoàng Đô, tiêu phí trong tửu lâu, khách sạn có thể ký nợ toàn bộ, do Tam hoàng tử phụ trách trả tiền.
- Nha!
Vi Hà Nhạc lộ ra vẻ hâm mộ, tuy hắn là Đan sư thiên tài, nhưng không có được Tam hoàng tử ưu ái, tặng cho một tín vật như vậy. Hiện tại một công tử bột lại có, hắn không đỏ mắt mới lạ.
Phong Lạc cười đắc ý, đây chính là Phong Viêm cố ý tặng cho hắn, chính là sợ hắn ở Hoàng Đô gặp rắc rối, có tín vật của Tam hoàng tử, vậy ai cũng phải bán chút mặt mũi. Hắn vỗ vỗ bả vai của Vi Hà Nhạc, nói:
- Vi thiếu, chuyện vu oan này, liền giao cho ngươi.
- Ta?
Vi Hà Nhạc lộ ra vẻ khó khăn, hắn chỉ biết luyện đan, sống phóng túng là điều chắc chắn, nhưng chuyện vu oan là thật chưa từng làm. Huống hồ, trước đây quá nhiều người muốn tâng bốc nịnh nọt hắn, mọi việc chỉ cần mở miệng, tự nhiên có người làm thỏa đáng thay hắn, nào cần phải đích thân động thủ?
- Thế nào, ngươi không muốn?
Phong Lạc cười gằn, hắn làm dáng thu hồi tín vật.
- Vậy thì thôi, ta chỉ là giúp ngươi hả giận, nếu ngươi không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng!
- Chờ đã!
Vi Hà Nhạc vội vàng kêu lên, cắn răng nói.