Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, cùng Thích Chiêm Thai lui ra ngoài.
Có điều dù sao Phó Nguyên Thắng cũng là cường giả Thần Thai Cảnh, thời điểm ba người ra khỏi cửa, hắn lập tức phát giác, vội tung người ra cửa, nói:
- Hàn thiếu, ngươi muốn rời đi?
- Ừ, nhiệm vụ hoàn thành, đương nhiên phải đi rồi.
Lăng Hàn quơ quơ bình thuốc, có vẻ hết sức hài lòng.
- Cho phép lão phu tiễn Hàn thiếu!
Phó Nguyên Thắng dùng ngữ khí cung kính nói. Hắn đã hoàn toàn bị trình độ đan đạo của Lăng Hàn chinh phục.
Lăng Hàn cười gật đầu, hắn muốn đưa liền để hắn đưa a.
Bọn họ xuống lầu, mới vừa đi tới cầu thang, liền thấy một hạ nhân tiến lên nói:
- Các chủ đại nhân, Tam hoàng tử cầu kiến.
- Ồ?
Phó Nguyên Thắng sửng sốt một chút.
- Lão phu đang muốn xuống, ngươi không cần để ý đến.
- Vâng.
Hạ nhân kia vội vàng gật đầu. Lúc này hắn mới nhìn thấy Lăng Hàn và Thích Chiêm Thai, không khỏi âm thầm líu lưỡi. Bởi vì lại là Phó Nguyên Thắng ở phía trước dẫn đường, điều này làm cho hắn kinh ngạc không thôi.
Phó Nguyên Thắng a, một trong mấy người địa vị cao nhất Vũ Quốc!
Ba người đi tới đại sảnh, chỉ thấy đang có một đôi nam nữ trẻ tuổi chờ ở nơi đó, thân hình đều thẳng tắp, không hề có vẻ không kiên nhẫn.
Đôi trai gái này đại khái đều khoảng hai mươi sáu, nam tử thân hình cao lớn, mái tóc dày cộp, hai mắt lấp lánh hữu thần, tràn ngập lực xuyên thấu, phảng phất ai bị hắn nhìn một chút, sẽ bị nhìn hết nội tâm.
Nữ tử vóc người đầy đặn mê người, ngực rất lớn, mặt cười như hoa, da như bạch ngọc, mái tóc đỏ rực như lửa, có một loại mê hoặc khác.
Nam tử tự nhiên chính là Tam hoàng tử Thích Phong Vân, nhưng cô gái kia là ai?
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, bởi vì cô gái này thực lực c*̃ng là Dũng Tuyền Cảnh.
Đặt ở địa phương nhỏ như Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh dưới ba mươi tuổi, quả thật có chút kinh người, tuyệt đối có thể xếp vào thiên tài.