Sắc mặt của Phó Nguyên Thắng rất khó coi, cuối cùng thở dài một hơi, nói:
- Mặc dù người này có chút kiêu ngạo, nhưng ở đan đạo có thiên phú rất mạnh, lão phu vốn định đưa hắn một hồi cơ duyên, không nghĩ tới… Ai!
Hắn chắp tay với Lăng Hàn, nói:
- Hàn thiếu, xin không nên để ở trong lòng.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Không có chuyện gì.
Lần này nể tình Phó Nguyên Thắng, hắn không muốn tra cứu, nhưng lần sau Hà Lâm này còn dám hung hăng, hắn tuyệt đối sẽ đánh đối phương rớt răng!
- Vậy thì bắt đầu a!
Phó Nguyên Thắng đã mang tới dược liệu Lăng Hàn cần, Lăng Hàn c*̃ng lấy Ất Tinh Thảo ra.
Nơi này đều là Đan sư Huyền Cấp, làm sao có khả năng không nhận ra Ất Tinh Thảo? Có mấy người lộ ra vẻ tức giận, lại muốn bọn họ quan sát một tiểu bối luyện chế Đề Thần Đan, quả thực là ô nhục bọn họ!
Bất quá bọn hắn không có lão tử là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, bởi vậy cho dù có chút bất mãn với Phó Nguyên Thắng, c*̃ng không dám nói ra, chỉ là vẻ mặt rất khó coi.
Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn nhìn ở trong mắt, có loại kích động muốn rút binh khí đuổi bọn họ ra ngoài, lại dám hoài nghi Hàn thiếu? Mà Trương Vị Sơn thì có chút xấu hổ, bởi vì lúc trước hắn c*̃ng từng hoài nghi Lăng Hàn.
Lăng Hàn nào sẽ để ý người khác nghĩ như thế nào, lấy thân phận đan đạo đế vương của hắn, còn cần Đan sư khác kính nể sao?
Hắn cầm lò luyện đan, bắt đầu ném dược liệu vào.
- Đến tột cùng tiểu tử này biết luyện đan hay không, tại sao có thể một lần ném vào nhiều dược liệu như vậy?
- Không sai, bước thứ nhất của luyện đan chính là tinh luyện, mà dược liệu bất đồng, nhiệt độ tinh luyện sẽ không giống nhau, đặt cùng một chỗ chỉ có thể hư sạch.
- Quên đi, cứ cho là lãng phí một chút thời gian a.
Có vài Đan sư không nhịn được xì xào bàn tán, không phải bọn họ không tin Phó Nguyên Thắng, mà là Lăng Hàn quá trẻ, hơn nữa c*̃ng quá xằng bậy.