Mọi người đều biết, ngoại trừ đan dược ra, hồn lực chỉ có thể thông qua thời gian chậm rãi khôi phục.
Hiện tại Lăng Hàn nói muốn bán cho nàng một môn công pháp khôi phục hồn lực, cái này há có thể không làm Lý Tư Thiền giật mình đến thất thố?
- Khốn nạn, ngươi làm cái gì với Tư Thiền?
Hạ Tuấn Thần lớn tiếng kêu lên, khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ. Hắn thấy Lý Tư Thiền giật mình, còn tưởng rằng là bị Lăng Hàn chiếm tiện nghi.
Hắn yêu thích Lý Tư Thiền, trước thấy hai người biểu hiện thân mật, trong lòng đã cực kỳ khó chịu, hiện tại tự nhiên không nhịn được nữa.
- Không phải việc của ngươi, tránh qua một bên.
Lăng Hàn thuận miệng nói.
- Làm càn!
Hạ Tuấn Thần vốn khó chịu Lăng Hàn, nhất thời giận dữ đứng lên, muốn ra tay.
- Hạ sư huynh, ngươi muốn làm gì?
Lý Tư Thiền đưa tay ngăn cản, trên mặt che kín không vui. Đó là đương nhiên, khôi phục thần hồn a, nếu thật có công pháp như vậy, giá trị tuyệt đối cao đến không cách nào hình dung, cũng sẽ để Đan sư khắp thiên hạ điên cuồng.
- Ngươi, ngươi lại che chở hắn?
Hạ Tuấn Thần biến sắc, hắn vốn hoài nghi Lăng Hàn và Lý Tư Thiền có chút không minh bạch, hiện tại Lý Tư Thiền còn che chở Lăng Hàn, để hắn càng thêm hoài nghi.
- Vốn là ngươi cố tình gây sự!
Lý Tư Thiền không vui nói.
- Ta cố tình gây sự?
Hạ Tuấn Thần suýt chút nữa nhảy lên, thầm nghĩ đôi dâm phu gian phụ các ngươi, liếc mắt đưa tình ở trước mặt mọi người, lại còn nói hắn cố tình gây sự?
- Ngu xuẩn, đừng ầm ĩ!
Lăng Hàn thấy phía dưới đã bắt đầu tranh giá, vội vàng ngoắc ngoắc tay nói với Lý Tư Thiền.
- Mua cây Ất Tinh Thảo này cho ta, công pháp là của ngươi.
Hắn chỉ có mười mấy vạn lượng, căn bản không đủ để mua ba cây Ất Tinh Thảo kia, bởi vậy chỉ có thể hi vọng Lý Tư Thiền đủ tiền.
Nếu không, hắn sẽ không bán công pháp khôi phục hồn lực cho nàng. Dù đó chỉ là một môn Dưỡng Hồn Thuật cấp thấp, nhưng ít ra ở trong phạm vi Vũ Quốc, đây là bảo vật vô giá.