Hổ Nữu nhìn chằm chằm Phong Lạc, vừa nãy “nhân loại” này lộ ra địch ý mãnh liệt với Lăng Hàn, làm cho nàng nổi lên sát tâm. Con mắt nhìn chằm chằm cái cổ của Phong Lạc, nàng muốn cắn một cái, giải quyết nhân loại này.
Lăng Hàn đưa tay ôm Hổ Nữu lên, nói:
- Hắn rất bẩn!
Hổ Nữu bất đắc dĩ, núp ở trong lồng ngực Lăng Hàn, trong hai mắt vẫn lưu chuyển ra sát khí mãnh liệt.
Đùng!
Lăng Hàn đạp xuống một cước, chỉ nghe Phong Lạc phát ra tiếng kêu thảm kinh thiên động địa, miệng đầy máu tươi, phun ra mười mấy cái răng.
Phong Lạc đau đến nước mắt nước mũi chảy ròng, thực là đau đến tận xương. Có điều bởi vì Lăng Hàn buông chân, hắn rốt cục có thể bò lên, ánh mắt đảo qua, chỉ cảm thấy người nơi này đều là khuôn mặt đáng ghét.
Không phải sao, bọn họ đều nhìn mình bị Lăng Hàn giẫm nát miệng, lại không giúp đỡ! Đáng ghét! Đáng chết!
Nhưng hắn biết hiện tại mình vô lực đối phó những người này, chỉ thù hận nhìn mọi người một vòng, đột nhiên quay đầu rời đi. Đương nhiên, hắn hận nhất khẳng định là Lăng Hàn, chắc chắn sẽ không bỏ qua như vậy.
Vi Hà Nhạc c*̃ng không chờ được nữa, vội vã đi theo Phong Lạc.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ cau mày, Lăng Hàn làm như thế, chính là kết xuống tử thù với anh em nhà họ Phong, cái này không dễ xử lí a. Nhưng trước đó Lăng Hàn đạp Phong Lạc ở dưới chân, kỳ thực thù này đã kết rồi, đã sớm đối đầu.
Tin tưởng chỉ cần Lăng Hàn còn ở Hoàng Đô, Phong Viêm lại bá đạo c*̃ng không dám ra tay.
Lăng Hàn không sợ, kiếp trước hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, hiện tại tuy phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng cần kiêng kỵ hai tiểu nhân vật này sao? Sớm muộn sẽ b*p ch*t bọn họ.
- Ha ha, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào đi thôi!
Thích Vĩnh Dạ cười nói, lần này mượn ánh sáng của Lăng Hàn, ép ba người Văn Hải Hưng xuống, để hắn vô cùng cao hứng.