Nam tử đồng hành với Lý Tư Thiền lộ ra vẻ giận dữ, nói:
- Ai to gan như vậy, dám vô lễ với Đan sư?
- Là Hạ Tuấn Thần!
Thích Vĩnh Dạ cau mày.
- Đệ tử chân truyền, Dũng Tuyền tầng hai!
Hắn nói cũng không nhỏ, là đang cố ý nhắc nhở Lăng Hàn.
Vi Hà Nhạc lộ ra nụ cười. Có một vị cao thủ Dũng Tuyền tầng hai tọa trấn, Lăng Hàn lợi hại đến đâu, có thể lật trời hay sao? Hắn nói:
- Hạ ca, tiểu tử này quá kiêu ngạo, trước ức h**p đệ đệ của Phong Viêm sư huynh Phong Lạc, ta chỉ là nhìn không được, nói vài câu công đạo, liền bị hắn tát bay.
- Há, ta ngược lại muốn xem xem, ai ngưu bức như thế.
Hạ Tuấn Thần lạnh lùng nói.
- Lăng Hàn!
Đến lúc này Lý Tư Thiền mới nhìn thấy Lăng Hàn, không nhịn được đi lên trước vài bước nói.
- Hiện tại ngươi ở đâu, ta tìm ngươi khắp nơi!
Hí!
Hai người có quan hệ gì?
Nghe được Lý Tư Thiền nói, mọi người không khỏi hiếu kỳ… Chẳng lẽ, lẽ nào?
Sắc mặt của Hạ Tuấn Thần trở nên âm trầm, hắn là người theo đuổi Lý Tư Thiền, hiện tại tình nhân trong mộng lại nói ám muội như vậy, để hắn khó chịu giống như ăn con ruồi.
- Không không không phải, là sư phụ ta tìm ngươi!
Lý Tư Thiền c*̃ng ý thức được mình nói lỡ, vội sửa lại.
- Há, sư phụ ngươi tìm ta làm gì?
Lăng Hàn rất tùy ý nói.
- Sư phụ muốn mời ngươi uống trà.
Phốc, tất cả mọi người đều phun ra ngoài!
Sư phụ của Lý Tư Thiền là ai? Ngô Tùng Lâm a! Ngô Tùng Lâm là ai? Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, Đan Viện Viện trưởng, giậm chân một cái có thể làm cho Vũ Quốc rung ba lần.
Vị đại nhân vật này lại muốn mời Lăng Hàn uống trà!
Tê, có mấy người có thể uống trà với Ngô Tùng Lâm? Gia chủ của Bát Đại Hào Môn, Các chủ Thiên Dược Các, Vũ Viện Viện trưởng,… Chỉ có bấy nhiêu đó a? Nhưng Lăng Hàn, một tiểu nhân vật mới vừa tiến vào Hổ Dương Học Viện, lẽ nào có thể ngang hàng với những đại nhân vật kia?