- c*̃ng được!
Hai ông lão đồng thời gật đầu. Dù sao bọn họ cũng là bằng hữu nhiều năm, tuy trước đó tranh chấp không thể phân định, nhưng đều không muốn tổn thương hòa khí, việc này ngược lại là một biện pháp giải quyết vấn đề.
- Ầy, đây là lệnh bài của Đan Viện ta, sau này cầm lệnh bài liền có thể đi vào Đan Viện.
Ngô Tùng Lâm đưa cho Lăng Hàn một tấm thiết bài.
- Ngô lão đầu, ngày hôm nay tiểu tử này mới đến học viện đưa tin, lão phu trước tiên dẫn hắn đi Vũ Viện báo danh, sắp xếp nơi ở.
Liên Quang Tổ nói xong, liền kéo Lăng Hàn bỏ chạy.
Sau khi Liên Quang Tổ lôi Lăng Hàn chạy thật xa, lúc này mới ngừng lại, trừng mắt nhìn lão sư chiêu sinh:
- Sao ngươi để tiểu tử này chạy đến chỗ của Ngô lão đầu hả?
Lão sư chiêu sinh rất vô tội, hắn sao biết Lăng Hàn thích chạy như thế, chỉ một lát liền chạy mất tăm. Nhưng hắn không dám tranh luận với Viện trưởng đại nhân, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nhận sai. Cũng may Liên Quang Tổ chỉ là phát tiết khó chịu một hồi mà thôi, ngược lại không phải có ý trách hắn.
- Hảo tiểu tử, mới Tụ Nguyên tầng bốn liền đánh bại Thích Vĩnh Dạ, trị số sức chiến đấu gần như được mười hai đi, ròng rã vượt qua cảnh giới tám tinh, ngay cả tiểu tử Tàn Dạ kia c*̃ng không sánh được!
Hai mắt của Liên Quang Tổ tỏa ánh sáng, lẩm bẩm nói.
- Một thiên tài võ đạo như vậy, sao có thể lãng phí thời gian ở trên luyện đan chứ.
Nếu như lời này để Ngô Tùng Lâm nghe được, lấy hiểu biết của lão đối với Liên Quang Tổ, nhất định sẽ đoán được ông lão này muốn chơi âm mưu.
- Ngươi an bài cho hắn một nơi hẻo lánh... Còn có, an bài cho hắn một lão sư không có đệ tử, ngàn vạn lần không thể để cho Ngô lão đầu tìm tới!
Quả nhiên xấu bụng!
Lão sư chiêu sinh không khỏi chảy mồ hôi lạnh, có chút do dự gật đầu. Vị này là Viện trưởng đại nhân, lời của hắn đương nhiên không thể không nghe. Nhưng Ngô Tùng Lâm c*̃ng là Đan Viện Viện trưởng, hơn nữa còn là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, địa vị ở Vũ Quốc gần như chỉ dưới Vũ Hoàng, nếu như Ngô Tùng Lâm trách cứ, hắn chịu được sao?