Lăng Hàn rất thản nhiên nhận lễ. Vừa nãy hắn đúng là đang chỉ điểm hai người, có lời dạy của hắn hôm nay, phỏng chừng hai người đều nắm giữ khả năng trở thành đan sư Địa Cấp, nếu không... Đời này đừng hòng nghĩ tới.
Hắn có thể tính là bán sư của hai người, bởi vậy nhận hai người vái chào là tự nhiên.
- Hàn thiếu, nếu sau này có chuyện gì, có thể tới Thiên Dược Các tìm lão hủ.
Phó Nguyên Thắng thận trọng nói, đã không dám lại xưng Lăng Hàn là tiểu hữu.
Ngô Tùng Lâm không có nói như vậy, ngược lại Lăng Hàn là đệ tử của Hổ Dương Học Viện, lão muốn gặp liền có thể gặp bất cứ lúc nào, chắc chắn sẽ không để Lăng Hàn bị ủy khuất gì.
Lăng Hàn mỉm cười, hắn c*̃ng không phải loại người vô tư kính dâng, chỉ điểm hai người c*̃ng là vì vừa ý địa vị của bọn họ. Cứ như vậy, hắn ở Hoàng Đô có hai chỗ dựa, có thể bớt kiêng kỵ.
Phó Nguyên Thắng cáo từ rời đi, hắn đã được rất nhiều kiến giải, cần lập tức trở về tiêu hóa, triệt để biến thành lĩnh ngộ của mình.
- Ngô lão đầu, nhanh trả đệ tử cho ta!
Đúng lúc này, chỉ thấy một ông lão vọt vào, sau lưng là lão sư chiêu sinh, không cần phải nói, đây chính là Liên Quang Tổ, viện trưởng của Hổ Dương Học Viện.
- Cái gì đệ tử của ngươi!
Ngô Tùng Lâm lập tức trừng mắt.
- Cái này rõ ràng là đệ tử Đan Viện của chúng ta, lúc nào thành Vũ Viện của các ngươi?
Kỳ thực Hổ Dương Học Viện có hai phân viện, là Vũ Viện cùng Đan Viện, có điều bởi vì số lượng Đan sư quá ít, bởi vậy thời điểm mọi người nói đến Hổ Dương Học Viện, chỉ chính là Vũ Viện.
Ở Ngô Tùng Lâm xem ra, Lăng Hàn ở đan đạo có lý giải kinh người như vậy, tri thức lý luận còn thâm hậu hơn lão, như vậy khẳng định là nên tiến vào Đan Viện, chuyên tâm luyện chế đan dược, từng bước một hướng tới đỉnh cao.
- Nói bậy, sức chiến đấu của tiểu tử này siêu quần, đương nhiên là của Vũ Viện chúng ta, ngươi lại để hắn đi học luyện đan, quả thực là phung phí của trời!