Tuy Hổ Nữu vẫn chưa thức tỉnh linh căn, nhưng chỉ dựa vào ăn cũng đã bước vào Luyện Thể tầng sáu.
Đây là khái niệm gì?
Nam tử trưởng thành phổ thông, dù hai mươi, ba mươi cái gộp lại c*̃ng không thể là đối thủ của nàng!
Phát hiện mình bị một người xa lạ ôm, Hổ Nữu lộ ra hung tính, bốp… Một cái hổ chưởng, vỗ vào trên mặt người kia! Phốc, đại hán ngẹo đầu, phun ra bảy cái răng cùng một ngụm máu tươi, trực tiếp ngã rầm trên mặt đất.
Hổ Nữu ở trên không trung vươn mình một cái, đã vững vàng đứng trên mặt đất, chu cái miệng nhỏ, lộ ra hai răng nanh, tứ chi phát lực. Nàng như mãnh hổ ra lồng, nhào tới đại hán kia, hai tay đặt lên vai của hắn, miệng muốn táp tới cổ họng.
Lăng Hàn vội ra tay, bế dã nha đầu lên, hắn không muốn tiểu nha đầu sát nhân, vậy cố gắng trước đó của hắn và Lưu Vũ Đồng sẽ uổng phí.
Dù như vậy, đại hán kia đã sợ đến tái mét, phát ra tiếng kêu thảm thiết, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy, thực sự là không thể tin được, một nam nhân thân cao bảy thước, cũng sẽ phát sinh thanh âm như tiểu cô nương sợ hãi.
Đại hán khác so với hắn thì "may mắn" hơn, bị Lưu Vũ Đồng đánh ngất đi.
- Lại la, liền giết ngươi!
Lăng Hàn nói.
Đại hán kia vội lấy tay che miệng, dáng dấp như tiểu cô nương gặp phải sắc lang.
Lăng Hàn để Hổ Nữu xuống, dã nha đầu vẫn còn hung tính, không ngừng nhe răng nhìn đại hán kia, phát ra tiếng gào trầm thấp, đại hán kia sợ đến rít lên. Nhưng nghĩ tới Lăng Hàn uy h**p, lại vội vã che miệng.
- Ta… Ta là đệ tử của Thủy Phái, thức thời một chút, lập tức thả ta!
Đại hán này uy h**p nói, chỉ là sức lực quá không đủ, vừa nói vừa run cầm cập, sắc mặt trắng bệch.
Lăng Hàn quay đầu nhìn về phía Lưu Vũ Đồng, nói:
- Thủy Phái này có lai lịch gì?
- Một thế lực ngầm của Hoàng Đô, bởi vì có một số việc không thể làm công khai, nên cho dù là tám đại thế gia, có lúc cũng sẽ mượn dùng thế lực này, làm một ít sự tình bẩn tay.