Bách Lý Đằng Vân lại không có gây nên bao nhiêu chú ý, nhưng đám người phía sau hắn lại làm cho tất cả mọi người ngơ ngác.
Bởi vì trên ngực mỗi người đều thêu hai chữ… Bách Lý.
Ở trong khu vực Đại Nguyên thành, chỉ có một thế lực dám dùng Bách Lý làm hiệu, kia chính là Bách Lý Môn!
Dưới Đại Nguyên Vương phủ, một trong tứ đại thế lực!
Phốc!
Không ít người phun ra ngoài, tuy bọn họ không nhận ra Bách Lý Đằng Vân, nhưng người này có thể kéo tới một chi đệ tử Bách Lý Môn, địa vị tất nhiên sẽ không thấp. Mà hắn cùng Lăng Hàn xưng huynh gọi đệ, nói rõ cái gì?
Lăng Hàn có quan hệ rất tốt với Bách Lý Môn!
Sắc mặt Trình Quý Vũ lại biến, lòng tự tin của hắn dù cao đến cỡ nào, c*̃ng không cho là mình có năng lực đối kháng với Bách Lý Môn. Người ta là có cao thủ Dũng Tuyền tầng chín tọa trấn, một trăm hắn gộp lại c*̃ng không thể là đối thủ.
Hiện tại hy vọng duy nhất của hắn, là tiểu tử nhìn như rất trâu bò kia, địa vị ở Bách Lý Môn cũng không cao.
Một làn sóng chưa bình, làn sóng khác lại lên, xa xa có tro bụi mù mịt, một đám người đang nhanh chóng lao đến.
- Ha ha, nguyên lai Bách Lý huynh đệ đã tới trước!
Một thanh niên nhảy xuống ngựa, là Kim Vô Cực, hắn chắp tay nói với Lăng Hàn.
- Lăng huynh, ta c*̃ng dẫn người tới trợ uy cho Lăng gia ngươi, lại dám tổn thương Lăng thúc thúc, ta ngược lại muốn xem ai to gan như vậy!
Hắn đã hóa giải ân oán với Lăng Hàn, hiện tại quan hệ không tệ.
Trình Quý Vũ không khỏi hừ một tiếng, nói:
- Ngươi là ai, khẩu khí thật lớn a!
- Lớn mật!
Một hộ vệ Kim gia nhảy ra.
- Mắt chó của ngươi bị mù sao, đây là Tam Thiếu Kim Vô Cực của nhà ta!
Phốc!
Dân trấn vừa khôi phục tâm tình, nhất thời lại hóa thành sóng to gió lớn. Kim Vô Cực là ai? Kim gia Tam Thiếu, c*̃ng là thiên phú mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Kim gia, ngày sau rất có hi vọng kế thừa vị trí Gia chủ.