Đạp đạp đạp đạp, tiếng vó ngựa truyền tới.
hư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn chỉ chậm một chút c*̃ng chạy tới, làm cho Lưu Vũ Đồng hoàn toàn yên tâm.
Nàng nhảy xuống ngựa, bắt đầu giải cứu đám người Lăng Đông Hành, để Lăng Hàn không có nỗi lo về sau.
- Phụ thân, mau ăn Bảo Nguyên Đan này vào!
Lăng Hàn lấy một bình thuốc, đổ ra một hạt đan dược màu xanh lục, đút cho Lăng Đông Hành ăn.
Lăng Đông Hành không cảm thấy gì, nhưng Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn đều chấn kinh. Bởi vì Bảo Nguyên Đan đồng dạng thuộc về đan dược thất truyền, hơn nữa hiệu quả còn tốt hơn Hồi Thiên Đan.
Đừng nhìn Hồi Thiên Đan tên rất oai, thế nhưng so sánh với Bảo Nguyên Đan, lại kém xa lắc.
Hai loại đều thuộc về đan dược Hoàng Cấp thượng phẩm, nhưng rất khó có thể luyện chế. Ngươi xem, sau khi Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn có được phương thuốc hoàn chỉnh, nhiều ngày như vậy vẫn chưa luyện chế ra Hồi Thiên Đan, nhưng Lăng Hàn vừa ra tay chính là Bảo Nguyên Đan càng thêm khó luyện.
Ngươi bảo hai người bọn họ làm sao không chấn kinh!
Lăng Hàn phân phát Bảo Nguyên Đan cho hơn mười người còn lại của Lăng gia. Bảo Nguyên Đan này là kiếp trước hắn cải tiến dựa trên cơ sở của Hồi Thiên Đan, hiệu quả tự nhiên nâng cao một bước.
- Hàn ca ca, Đại Hùng chết rồi, cha cùng mẫu thân cũng chết, ô ô ô!
Lăng Tử Huyên suy nhược nằm nhoài trong lồng ngực của Lăng Hàn, gào khóc nói. Nhưng trong đôi mắt nàng lại không có nước, bởi vì nước mắt của nàng đã sớm chảy khô.
- Ta sẽ báo thù thay đại Hùng, ta sẽ báo thù cho mọi người!
Lăng Hàn khẽ vuốt tiểu nha đầu.
- Huyên Huyên ngoan, ngủ một giấc, ngủ một giấc là tốt rồi!
Tiểu nha đầu gật đầu, sau bốn ngày chịu tội, nàng đã sớm đến cực hạn, ngã vào trong ngực của Lăng Hàn ngủ mất.
Lăng Hàn giao tiểu nha đầu cho Lưu Vũ Đồng, ánh mắt lại tiếp tục nhìn lại Trình Văn Côn, sát khí như đao.
Tuy Hổ Nữu bị trói nằm ngang ở trên lưng ngựa, nhưng từ nhỏ theo mãnh thú lớn lên, nàng rất mẫn cảm với sát khí, nhất thời ngẩng đầu lên, trong miệng phát sinh âm thanh "hống hống hống", có vẻ cực kỳ hưng phấn.