- Ngươi thật không nói sai, răng của nha đầu này thật là lợi hại!
Lưu Vũ Đồng giơ tay trái lên. Chỉ thấy bàn tay, khuỷu tay nàng đều dán băng vải, hiển nhiên là bị cắn thương.
Trước đó Lăng Hàn không cẩn thận nên bị cắn trúng, có thể thấy được công lực đánh lén của tiểu nha đầu rất cao, then chốt là, chưa ăn vị đắng, ai có thể nghĩ tới hàm răng của nàng có thể sắc bén như vậy.
- Nha đầu này tuyệt đối là thuộc giống chó!
Lăng Hàn lắc đầu.
- So với chó còn lợi hại hơn, là giống hổ a!
Lưu Vũ Đồng ăn qua vị đắng, lòng vẫn còn sợ hãi lắc đầu. Lần thứ nhất nàng không cẩn thận, nhưng lần thứ hai dưới tình huống có phòng bị vẫn trúng chiêu, đủ thấy dã nha đầu đáng sợ.
Đương nhiên, cái này là vì nàng không muốn thương tổn đối phương, bằng không đã sớm một cái tát đập chết.
- Nàng có lai lịch gì?
Lưu Vũ Đồng tò mò hỏi.
- Một Dã nhân, được một con hổ nuôi lớn, còn cái khác ta c*̃ng không rõ ràng.
Lăng Hàn ngồi xổm ở trước mặt dã nha đầu, đưa tay ra dụ dỗ đối phương.
- Nha đầu, nói vậy ngươi c*̃ng không có tên tuổi, ta đặt cho ngươi một danh tự a.
- Hô! Hô!
Dã nha đầu không ngừng đóng mở miệng nhỏ, hàm răng va chạm vang dội, đuổi theo cắn ngón tay Lăng Hàn.
- Ngươi được con hổ nuôi lớn, liền gọi Hổ Nữu đi!
Lăng Hàn cười nói, sau đó quay đầu hỏi Lưu Vũ Đồng.
- Trên người nàng có đặc thù gì hay không, sau này có cơ hội tìm cha mẹ ruột cho nàng.
- Thật là có!
Lưu Vũ Đồng nói:
- Trên mắt cá chân của nàng có dấu ấn rất kỳ quái, không phân được là trời sinh, hay sau khi sinh bị người làm ra.
Lăng Hàn vạch chăn nhìn, trên mắt cá chân trái của tiểu nha đầu, quả nhiên có một dấu ấn. Kích cỡ như tiền đồng, hoa văn phức tạp, thực sự không nhìn ra đại diện cho cái gì. Theo lý mà nói, phức tạp như thế hẳn là sau khi sinh in lên, nhưng lại hoàn toàn nhìn không ra dấu vết, giống như là trời sinh.
Rất quái lạ.