- Chư vị, mấy ngày trước, có một đội võ giả tiến vào Thất Phong Sơn săn bắn, ở trong sào huyệt của một con mãnh hổ, phát hiện tiểu cô nương này. Kỳ quái chính là, tiểu cô nương này không chỉ không bị mãnh hổ ăn thịt, thậm chí còn sinh hoạt với nó đến mấy năm, dựa theo suy đoán, đây là một khí anh, từ nhỏ đã bị mãnh hổ bắt tới.
Người chủ trì chỉ vào tiểu nha đầu kia giới thiệu.
- Không nên nhìn nàng còn nhỏ như vậy, nhưng sức mạnh vô cùng lớn, hơn nữa cực kỳ hung hãn, không biết nói chuyện, cũng không biết dùng hai chân bước đi, nhất cử nhất động đều như dã thú.
- Tiếp đó, liền nhìn nàng biểu diễn chiến đấu với sói hoang a.
Mọi người dồn dập nhìn lại tiểu nha đầu kia, mái tóc của nha đầu này rối tung, cả người bẩn thỉu, tất cả đều là bùn đất tro bụi, nhìn qua cực kỳ dơ bẩn, thân hình gầy gò, so với dã lang, quả thực chính là trẻ con cùng người trưởng thành.
Này làm sao đánh, hoàn toàn là bị hành hạ đến chết a.
- Hừ!
Thích Vĩnh Dạ c*̃ng đứng lên, trên mặt lộ ra vẻ không vui, chuyện này c*̃ng thật quá mức, lại mang tiểu hài tử tới lấy lòng khán giả, thực là mất hết thiên lương.
Vèo, Lăng Hàn nhảy vào giữa trường, nói:
- Thả đứa nhỏ này ra!
- Này, ngươi có hiểu quy củ hay không, đây chính là sản nghiệp của Đại Nguyên Vương, lại dám tới quấy rối?
Người chủ trì kia giận dữ, nhưng tiếp theo đó là sững sờ, chỉ vào Lăng Hàn nói.
- Ồ, ngươi là quán quân của Đại Nguyên luận võ lần này!
Nhận ra Lăng Hàn, hắn liền không dám l* m*ng, nói:
- Lăng thiếu gia, đây là quy định của tràng giác đấu, đi vào chỉ có chiến đấu, không có phân chia nam nữ, già trẻ khác biệt!
- Vậy ta hỏi ngươi, nàng là tự nguyện gia nhập tràng giác đấu sao? Nàng phạm vào tội gì, mà cần phải chiến đấu?
Lăng Hàn hỏi.
- Chuyện này...
Người chủ trì nhất thời không biết trả lời ra sao.
Ở thế giới cường giả vi tôn, một "Dã Nhân" đương nhiên không khiến cho bất luận người nào quan tâm, đưa vào tràng giác đấu thì lại làm sao, ai sẽ quản? Ai sẽ để ý?