Kim Vô Cực nắm giữ lực lượng Tụ Nguyên tầng chín đỉnh cao, võ kỹ Hoàng Cấp thượng phẩm cũng có khả năng đạt tới mạnh nhất ở cảnh giới này. Mà hắn càng tu ra hai đạo khí, ở trong Tụ Nguyên Cảnh, tuyệt đối là tiếp cận cấp bậc vương giả.
Đáng tiếc, đối thủ của hắn là Lăng Hàn!
Bốn đạo kiếm khí, vương giả cùng cấp.
Kim Vô Cực có loại cảm giác như đối mặt với Thích Vĩnh Dạ, chỉ là khác biệt ở chỗ sức mạnh của Thích Vĩnh Dạ càng mạnh hơn, nhưng những phương diện khác, Lăng Hàn thật không thua Thích Vĩnh Dạ chút nào, thậm chí ứng biến ở trường thi còn muốn vượt qua.
Đây thực là một thiếu niên mười bảy tuổi sao?
Thiên phú thật đáng sợ!
Cho đến lúc này, Kim Vô Cực mới hoàn toàn bỏ đi tâm trả thù, thậm chí quyết định sau Đại Nguyên luận võ, mang đệ đệ đi bồi tội Lăng Hàn, triệt để hóa giải ân oán này.
Bởi vì ngày sau, thành tựu của Lăng Hàn sẽ cực kỳ kinh người, vượt qua hắn khẳng định là chuyện chắc như đinh đóng cột. Nếu không cách nào diệt trừ đối thủ như vậy, liền phải cố gắng kết giao, tuyệt không thể trở thành kẻ địch.
Chiến chiến chiến chiến!
Lúc này, Lăng Hàn ngoại trừ Cô Lang Huyết cùng Bất Diệt Thiên Kinh, gần như hoàn toàn phát huy ra thực lực, khiến hắn đánh rất tận hứng, chỉ là Ngũ hành nguyên hạch cấp tốc tiêu hao nguyên lực, để hắn không cách nào kiên trì thời gian quá lâu.
Được Ám Nguyệt Thảo là tốt rồi, có thể làm không gian đan điền của hắn tăng lên rất nhiều lần.
Chiến đến hơn trăm chiêu, hai người vẫn cân sức ngang tài.
Kim Vô Cực không khỏi thầm nghĩ:
- Phía sau tên này đứng ba Đan Sư Huyền Cấp, ngược lại ta...
Giống những người trước kia, hắn c*̃ng lựa chọn nhường, bán nhân tình cho Lăng Hàn, sau đó lại mang đệ đệ đến nhà xin lỗi, liền có thể hóa giải đoạn ân oán này.
- Lăng huynh tài nghệ cao minh, tại hạ chịu thua!
Hắn lui về phía sau, chắp tay chịu thua.
Lăng Hàn đã không đủ sức, đang định vận chuyển Cô Lang Huyết, trong nháy mắt đánh bại đối phương, không nghĩ tới Kim Vô Cực lại chịu thua. Nhìn thấy đối phương thả ra tín hiệu hữu hảo, hắn liền gật đầu nói: