Chỉ có mấy người mới biết, sức chiến đấu của Lăng Hàn còn chưa mở đến lớn nhất, bởi vì hắn chỉ sử dụng hai đạo kiếm khí, mà cực hạn của hắn là bốn. Lăng Hàn còn không có vận chuyển Cô Lang Huyết, trên thực tế sức chiến đấu của hắn còn có thể tăng lên một đoạn.
Cái này chủ yếu là bởi vì thần thức của hắn đủ mạnh, làm cho uy lực của Sát Sinh côn hầu như không còn, mà chỉ bằng thực lực của Bách Lý Đằng Vân, hắn so với Lý Đông Nguyệt còn kém hơn một bậc, làm sao có khả năng đối kháng Lăng Hàn?
Hai thiên tài kịch liệt đối kháng, Lăng Hàn đã dần chiếm thượng phong!
- Này! Này! Dù là Kim Vô Cực cũng không có nhẹ nhàng như vậy a? Chẳng lẽ nói, Lăng Hàn còn cường đại hơn Kim Vô Cực?
Có người kinh hô.
- Không thể, nhìn uy lực mỗi một kích của hắn đều không bằng Kim Vô Cực, làm sao có khả năng mạnh hơn Kim Vô Cực?
Lập tức có người phản bác.
- Nhưng vì cái gì Kim Vô Cực thắng gian nan như vậy, còn Lăng Hàn lại dễ dàng chiếm thượng phong?
- Chuyện này...
Không ai biết Sát Sinh côn có thể áp chế thần thức, tự nhiên không thể nào lý giải tại sao lực công kích của Lăng Hàn rõ ràng không bằng Kim Vô Cực, nhưng có thể ung dung áp chế Bách Lý Đằng Vân, để bọn họ không thể nào lý giải.
Mà Bách Lý Đằng Vân thì bắt đầu thầm nghĩ:
- Mấy người trước rõ ràng bán nhân tình cho Lăng Hàn, nếu ta không cho, e sợ sẽ bị hắn ghi hận! Lại nói, ta đã không thể được thứ nhất, như vậy, thứ tư hay thứ năm lại có quan hệ gì?
Nghĩ tới đây, hắn liền thu côn lui về sau, nói:
- Thực lực của Lăng huynh cao cường, tại hạ chịu thua!
Sát, tại sao lại chịu thua?
Tất cả mọi người kinh ngạc, sao Bách Lý Đằng Vân cũng như những người phía trước, nói không đánh thì không đánh? Đến tột cùng Lăng Hàn này có lai lịch gì, sao mỗi người đều bán nhân tình cho hắn?
Lăng Hàn leo lên võ đài thứ tư, chỉ còn lại ba đối thủ.