Lăng Hàn triển khai Kinh Điện Kiếm Pháp, không chút yếu thế, c*̃ng không rơi xuống hạ phong.
Hạ Trọng Quang xác thực rất mạnh, thân thương run lên, đánh ra hai đạo thương khí!
Hí!
Phía dưới vang lên tiếng hô kinh ngạc, hai đạo "Khí", cái này ở trong thế hệ trẻ tuổi của Đại Nguyên thành, có thể nói là tồn tại tài năng xuất chúng, bởi vì Hạ Trọng Quang quá trẻ, chỉ có mười tám tuổi mà thôi.
Khi hắn tới tuổi của Tứ Vương Tử, Lý Đông Nguyệt, Kim Vô Cực, có thể có mấy đạo khí? Ba đạo, thậm chí bốn, chân chính bước vào hàng ngũ vương giả.
Hai đạo sao?
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, trường kiếm rung lên, tương tự đánh ra hai đạo kiếm khí.
Phốc!
Mọi người lại phun ra ngoài, cả kinh này chưa lắng xuống, cả kinh khác lại dâng lên, Lăng Hàn c*̃ng tu ra đạo Kiếm khí thứ hai? Lẽ nào Đại Nguyên thành muốn quật khởi sao, thiên tài liên tiếp nổi lên.
Hạ Trọng Quang c*̃ng rất kinh ngạc, đạo khí thứ nhất là hắn tu ra, nhưng đạo khí thứ hai, là hắn đi nhầm vào một toà cổ mộ, chạm phải một tấm bia đá kỳ quái, lúc đó liền hôn mê bất tỉnh, "nhìn thấy" rất nhiều ký ức không thuộc về mình, sau đó liền tu ra đạo thương khí thứ hai.
Lẽ nào Lăng Hàn c*̃ng có gặp gỡ như vậy? Bằng không cũng quá kinh người, mười bảy tuổi liền tu ra hai đạo kiếm khí, quả thực là quái vật!
Hạ Trọng Quang công kích nhưng không hề có tác dụng, không khỏi thoái chí, lại nghĩ tới Liên Đào, thầm nói:
- Người này được ba vị Đan Sư Huyền Cấp hậu thuẫn, mà ta hiển nhiên không phải đối thủ của Tứ Vương Tử, như vậy thứ sáu cùng thứ bảy có gì khác nhau, không bằng cho hắn một ân tình?
Nghĩ tới đây, hắn liền quả đoán thu tay lại, nói:
- Thực lực của Lăng huynh bất phàm, ta chịu thua!
Tại sao lại chịu thua, không phải đang đánh thắng bại khó phân sao?
Ngoại trừ người đã từng đến chỗ Tứ Vương Tử dự tiệc mấy ngày trước, những kẻ khác đều không rõ, nhưng trận chiến này Lăng Hàn xuất ra hai đạo kiếm khí, thực lực xác thực rất mạnh mẽ.