- Ta tên Đỗ Chính Anh, nhớ kỹ tên của ta, bởi vì không lâu sau đó, danh tự này sẽ truyền khắp thiên hạ!
Người thanh niên này ngạo nghễ nói.
Người này đại khái hơn hai mươi, tu vi Tụ Nguyên tầng sáu, c*̃ng không biết tự tin của hắn là từ đâu tới.
Nhưng chỉ có chính hắn mới biết, kỳ thực hai năm trước hắn chỉ là Luyện Thể tầng chín, chậm chạp không cách nào đột phá Tụ Nguyên cảnh, nhưng hắn được kỳ ngộ, tu vi tăng vọt, hai năm liền bước vào Tụ Nguyên tầng sáu.
Sau khi một bước lên trời, hắn tự nhiên coi trời bằng vung, nhận định năm tiếp theo mình có thể đạt đến Tụ Nguyên tầng chín, lại năm tiếp theo nhảy vào Dũng Tuyền cảnh, quét ngang thiên hạ tuấn kiệt.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Ngược lại nhàn rỗi c*̃ng tẻ nhạt, liền chơi với ngươi a.
- Làm càn!
Đỗ Chính Anh lao tới. Keng, hắn lấy ra trường đao bên hông, ánh đao lấp lóe, hàn khí như sương. Hắn hét lớn một tiếng, múa đao bổ ra, hóa thành một tia sáng lạnh đáng sợ, chém tới Lăng Hàn.
Kiếm đi nhẹ nhàng, đao đi hung mãnh, một đao này vừa hung lại tàn nhẫn, cũng có mấy phần trình độ.
Lăng Hàn xuất kiếm. Keng một tiếng, mũi kiếm một đường xẹt qua mũi đao, bùng lên hỏa tinh kịch liệt, mãi đến tận chuôi đao, ung dung hóa giải một đao này.
Mũi đao của Đỗ Chính Anh cách sườn Lăng Hàn ba tấc, nhưng thế đi đã hết, không còn chút uy h**p.
- Có chút thực lực.
Đỗ Chính Anh hừ một tiếng.
- Bất quá, ở trước mặt ta, tất cả những thứ này chỉ là uổng phí thời gian! Ta nhất định sẽ dương danh thiên hạ, bất luận kẻ nào cũng chỉ là đá lót chân trên con đường ta đi tới, chỉ có thể bị ta càn quét vô tình!
Hắn lại công kích, xoạt xoạt xoạt, ánh đao dương động, thanh thế không kém.
Mọi người dưới đài đều không nói gì, bọn họ gặp rất nhiều kẻ cuồng ngạo, nhưng Đỗ Chính Anh không phải là cuồng ngạo, mà là tự đại đến ngay cả bản thân có bao nhiêu cân lượng cũng không biết.