- Tên này không phải người đánh ngươi?
Đoan Mộc Trường Phong cũng sững sờ, càng có chút bất mãn. Nếu không phải, sao ngươi vừa đến liền chỉ vào người này chứ?
- Không phải!
Quách Định Quyền c*̃ng rất phiền muộn a. Nếu ngươi không phải Lăng Hàn, tại sao lại ngồi ở chỗ này? Hắn nhìn về phía Kim Vô Cực, nói:
- Người lúc trước ngồi ở chỗ này đâu?
Kim Vô Cực không ngốc, lập tức phản ứng lại, mình bị Lăng Hàn hãm hại!
Tiểu tử kia đắc tội hai người này, vừa vặn mình muốn hắn nhường chỗ, kết quả tiểu tử này nhân cơ hội gài bẫy, lừa hắn thảm rồi.
Tiểu súc sinh chết tiệt!
- Lăng Hàn!
Hắn hét lớn.
- Lăn ra đây cho ta, ta muốn giết ngươi!
Lăng Hàn?
Đoan Mộc Trường Phong vừa nghe, trong lòng nhất thời bay lên sát cơ. Đây là một tiểu bối để hắn nhục nhã! Hắn cáo già như vậy, đương nhiên lập tức phản ứng lại, hắn và Kim Vô Cực đều bị Lăng Hàn giở trò.
Xoạt, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn ngồi ngay ngắn, bị nhiều người nhìn kỹ c*̃ng không chút khẩn trương. Hắn uống một hớp rượu, không khỏi hoài niệm đến đời trước. Khi đó hắn uống đều là rượu ngon thượng đẳng nhất, tuyệt không phải cái gọi là "rượu ngon" này có thể so sánh.
Kim Vô Cực tạm thời không có ý tứ tính sổ với Quách Định Quyền. Lại nói, đối phương có Đoan Mộc Trường Phong làm chỗ dựa, đây chính là cường giả Dũng Tuyền Cảnh, thực lực không biết vượt qua hắn bao nhiêu lần.
Hắn nhìn về phía Lăng Hàn, nắm hai tay. Khuôn mặt dính đầy thức ăn còn chảy ra máu tươi, dáng dấp kia vừa hung ác lại dữ tợn, quả thực có thể dọa sợ tiểu hài tử.
- Há, ngươi đang đùa chúng ta!
Lúc này Kim Vô Tương mới phản ứng lại, chỉ vào Lăng Hàn kêu to.
- Ha ha ha ha!
Nhiều người không nhịn được cười to. Quả nhiên rồng sinh chín con đều khác biệt, Kim Vô Tương này thực là ngu ngốc, quả thực không giống như thân huynh đệ với Kim Vô Cực.