- Tại hạ Lăng Hàn.
Lăng Hàn đứng lên, khẽ mỉm cười với mọi người, sau đó lại ngồi xuống.
Chỉ đơn giản như vậy?
Lăng gia, hào môn ở nơi nào?
Tất cả mọi người hiếu kỳ, trong Hoàng Đô Bát Đại Hào Môn không có họ Lăng, lẽ nào là gia tộc ở đại thành khác? Này cũng có thể, bởi vì Vũ Quốc tổng cộng có ba mươi sáu đại thành, mỗi thành thị đều có mấy gia tộc lớn, gộp lại c*̃ng hơn trăm cái, ai có thể hiểu hết?
Nhưng Thích Vĩnh Dạ lại càng thêm kinh ngạc, bởi vì hắn biết thân phận của Lưu Vũ Đồng, có thể làm cho Lưu gia quý nữ hầu hạ ở một bên, Lăng gia này đến cùng là quái vật khổng lồ thế nào?
Không quan tâm những chuyện đó, nói chung, hắn phải giao hảo với Lăng Hàn.
Thích Vĩnh Dạ điều động bầu không khí, rất nhanh để lực chú ý của chúng nhân trở lại trên người hắn. Trong đại sảnh nhất thời một mảnh cười to, tất cả mọi người cảm thấy vị vương tử này tràn ngập mị lực, rất nhiều người có ý nghĩ nguyện cống hiến cho hắn.
- Đại Vương tử giá lâm!
Đúng lúc này, chỉ nghe bên ngoài truyền đến một tiếng hô to.
Đại Vương tử đến?
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, người nào không biết Đại Vương tử và Tứ Vương tử bởi vì tranh cướp vương vị mà đánh kịch liệt, vì sao hắn lại đột nhiên chạy đến nơi này?
- Tứ đệ!
Đại Vương tử xuất hiện ở cửa lớn, hắn là một nam nhân anh tuấn, đại khái chừng ba mươi tuổi, thân hình cao lớn khôi ngô, khí độ phi phàm. Khuôn mặt hắn tươi cười, nhanh chân đi tới chỗ Thích Vĩnh Dạ, nhìn dáng dấp không giống như là oan gia chút nào.
Thích Vĩnh Dạ đứng lên, nghênh đón Đại Vương Tử, c*̃ng tươi cười nói:
- Đại ca, sao huynh cũng đến?
Lúc hai người tới gần nhau, không hẹn mà cùng dừng bước, chỉ mang theo nụ cười nhìn đối phương, nhưng không hề vươn tay ra, ý tứ kề vai sát cánh.
- Tứ đệ tổ chức tiệc rượu, đai ca như ta đương nhiên phải tới cổ động.
Đại Vương tử cười nói.