Nguyên tắc của Lăng Hàn rất đơn giản, ngươi không chọc ta, vậy ta sẽ không tới chọc ngươi, nhưng nếu ngươi không có mắt, vậy phải làm tốt chuẩn bị chịu đựng lửa giận của hắn.
- Ngươi hết lần này tới lần khác trêu chọc ta, cho rằng ta dễ bắt nạt sao?
Hắn lạnh lùng nói.
Kim Vô Tương thực sự là muốn khóc chết!
Buổi trưa là hắn bị quất bay, hiện tại c*̃ng là hắn bị đập bạt tai, tất cả đều là hắn chịu thiệt a? Ngươi lại còn nói như thế, trên đời này có đạo lý hay không!
Đương nhiên, hắn chắc chắn sẽ không nghĩ lại, hai lần đều là hắn gây hấn trước tiên.
- Hiện tại ngươi cứ việc đắc ý, chờ ca ca của ta đến, ngươi sẽ biết tay!
Kim Vô Tương lớn tiếng nói, hắn tin tưởng ca ca của mình nhất định sẽ cho mình hả giận.
Đùng! Đùng! Đùng!
Lăng Hàn liền cho hắn ba, bốn cái bạt tai, không nhìn uy h**p của đối phương ở trong mắt chút nào.
- Ta chờ!
Hắn ném một câu, sau đó cùng Lưu Vũ Đồng, Thích Chiêm Thai tiến vào phủ đệ.
- Ngươi còn gây rắc rối hơn ta a?
Thất Quận Chúa than thở.
- Lần này có thể xông đại họa, kia là đệ tử Kim gia, tuy vô dụng, nhưng ca ca của hắn là Kim Vô Cực a!
- Ta không phải từng nói với ngươi, Kim Vô Cực lợi hại đến mức nào sao, ngươi còn muốn chọc giận hắn!
- Ai, ta phải thông báo cho sư phụ, để hắn thu thập tàn cục thay ngươi, ta mới không lý tới.
Lăng Hàn gõ đầu nàng một cái, nói:
- Nếu không phải ngươi có ý định bất lương, không cho ta thiệp mời, sẽ có nhiều chuyện như vậy sao?
- Cái gì ý định bất lương, ngươi không nên oan uổng người tốt!
Thích Chiêm Thai liền vội vàng lắc đầu như trống bỏi, cái tội danh này nàng là đánh chết c*̃ng không thể nhận.
- Người ta chỉ là quên, quên không được sao?
- Lưu tỷ tỷ, ngươi nói đúng hay không?
Nàng lại làm nũng nói với Lưu Vũ Đồng.
Lưu Vũ Đồng vẫn lạnh lùng như cũ, để Thích Chiêm Thai nhìn mà hai mắt ứa ra quang mang, chỉ cảm thấy vị tỷ tỷ này quá có cá tính.
Ba người đi tới phòng khách, nơi này đã dọn lên gần trăm cái bàn, nhưng không phải loại bàn tròn bình thường, mà là bàn nhỏ dài, nhiều nhất chỉ có thể song song ngồi hai người. Đây là một người một bàn, nếu như dẫn theo đồng bạn, như vậy hai người một bàn c*̃ng không chật.