Lăng Hàn đi tới bên bàn, lấy giấy bút ra, lập tức viết như rồng bay phượng múa.
Hắn viết rất nhanh, sau đó đưa giấy cho Trương Vị Sơn.
Nể mặt mũi của Chư Hòa Tâm, hắn vẫn quyết định giúp Trương Vị Sơn một tay. Dù sao Chư Hòa Tâm cũng đi theo làm tùy tùng, vì hắn bỏ khá nhiều công sức, còn cung cấp manh mối Địa Long thảo.
Trương Vị Sơn tiếp nhận giấy, ánh mắt quét qua, lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
Đây là đan phương của Hồi Thiên Đan!
Tuyệt đối đúng, bởi vì không chỉ dược liệu giống tàn phương, hơn nữa phối chế cũng giống, còn nhiều ra ba vị dược liệu không trọn vẹn.
Trương Vị Sơn vô cùng kích động, bởi vì đan đạo giới hiện tại đã công nhận Hồi Thiên Đan thất truyền, lúc trước dù hắn bỏ số tiền lớn mua được tàn phương, tấm tàn phương kia kỳ thực đã bị rất nhiều Đan sư thôi diễn qua, muốn tính ra phương pháp phối chế hoàn chỉnh, nhưng đều không thành công.
Nếu như hắn đẩy ra thành đan, địa vị ở đan đạo giới tất sẽ tăng lên một đoạn dài.
Buồn cười, trước đó hắn còn không nỡ cho người ta xem tàn phương, hiện tại mất mặt thế nào a?
Mặt hắn trở nên đỏ chót.
Chư Hòa Tâm hừ một tiếng, nói:
- Trương lão đầu, hiện tại cao hứng chứ?
Hắn còn chưa nguôi cơn tức.
- Khà khà, khà khà khà!
Trương Vị Sơn có chút ngượng ngùng nở nụ cười, cầm đan phương như là bảo bối.
Lăng Hàn đi ra ngoài, nói:
- Ta đi đây.
- Đa tạ tiểu hữu!
Trương Vị Sơn vội vã nói, biết được Lăng Hàn đang ở Thiên Dược Các, hắn ngược lại không vội sửa chữa quan hệ với Lăng Hàn, hơn nữa hắn cũng cần một ít thời gian đến thích ứng.
Lăng Hàn gật gù, ra khỏi phòng, lững thững mà đi.
- Này này này, ngươi người này quá không có suy nghĩ a!
Thích Chiêm Thai đuổi theo, vẻ mặt đầy trách cứ.
Lăng Hàn cười nói:
- Ta không có suy nghĩ nơi nào?
- Ngươi rõ ràng không phải đệ tử của Chư Đại Sư, lại hại người ta mất mặt!
Nàng trách cứ, trước nàng còn nói muốn làm sư tỷ của Lăng Hàn, sau này bảo bọc Lăng Hàn, không nghĩ tới tên này trâu bò như vậy, lại đuổi Đoan Mộc Trường Phong đi rồi.