Trẻ tuổi như thế!
Bất kể là võ đạo hay đan đạo, tuy xưa nay không thiếu thiên tài, nhưng Lăng Hàn mới bao lớn?
Mười bảy tuổi? Mười tám tuổi?
Coi như hắn sinh ra liền bắt đầu nghiên cứu đan đạo, có thể có mấy năm kinh nghiệm? Mà đan đạo đại sư nào không phải thông qua luyện chế lượng lớn đan dược để tích lũy kinh nghiệm, cuối cùng mới xác lập địa vị của mình?
- Không biết tiểu hữu là truyền nhân của thế gia đan đạo nào?
Trương Vị Sơn vô cùng khách khí nói, hắn quá hiểu rõ Chư Hòa Tâm, biết đối phương không thể mở chuyện cười như vậy.
- Không môn không phái.
Lăng Hàn nói, bản thân hắn là đan đạo đế vương, làm sao có khả năng là truyền nhân của ai.
Trương Vị Sơn càng thêm kinh ngạc, mà Đoan Mộc Trường Phong thì nghĩ nhất định là Chư Hòa Tâm đang đùa giỡn, đan đạo quan trọng nhất chính là truyền thừa, tỷ như đan phương, không có sư phụ, gia tộc truyền thụ, ngươi sao có được?
Dựa vào mình suy diễn? Đùa giỡn, hết thảy đan phương đều là từng đời người tích lũy xuống, muốn dựa vào chính mình nghiên cứu chế tạo ra đan dược mới, vậy cả đời này chỉ có thể mân mê ra một hai loại, nhưng hiệu quả thì hoàn toàn không thể bảo đảm.
- Trương lão đầu, ngươi trước lấy phương thuốc Hồi Thiên Đan ra.
Chư Hòa Tâm thúc giục, hắn tin tưởng chỉ cần Lăng Hàn vừa ra tay liền có thể trấn trụ hai người này.
Trương Vị Sơn hơi do dự, dù phương thuốc Hồi Thiên Đan không trọn vẹn, cũng cực kỳ quý giá, là hắn bỏ giá cao mới mua được. Đây giống như bí kíp võ học, ai sẽ dễ dang cho người khác thấy?
- Trương huynh, không thể!
Đoan Mộc Trường Phong lập tức lắc đầu, cho dù đại nhân vật như hắn, vì chứng kiến đan phương này, cũng trả cái giá không nhỏ, hơn nữa còn là bởi vì hắn đang giúp đỡ nghiên cứu Hồi Nguyên Đan, bằng không phải trả giá càng to lớn hơn.