Đối với chuyện này, Lăng Hàn cũng không kỳ quái.
Thiên phú võ đạo của Lưu Vũ Đồng rất mạnh, chậm chạp không có tu ra kiếm khí vốn là không hợp lý, hiện tại một khi mở ra lỗ hổng, thật giống như hậu tích bạc phát, lập tức hình thành hiệu quả giếng phun.
Có điều, đạo kiếm khí thứ ba liền không dễ hình thành như vậy.
Với Lưu Vũ Đồng mà nói, mới mười tám tuổi liền nắm giữ hai đạo kiếm khí, cái này đã làm cho nàng rất thỏa mãn, bước vào hàng ngũ vương giả trẻ tuổi, hơn nữa còn tương đối cao.
Cấp độ võ đạo của Vũ Quốc quá thấp, tu ra đao khí, kiếm khí liền có thể xưng là vương giả.
Qua năm mới, mỗi chi nhánh của Lăng gia đều trở lại tổng bộ, cùng nghênh đón tân xuân.
Bình thường, những chi tộc này ở bên ngoài, quản lý chuyện làm ăn của gia tộc, đại bộ phận đều là người bình thường, chỉ có số ít người đi lên con đường tu luyện, dù sao trong mười người cũng chỉ có một có thể nắm giữ linh căn.
- Hàn ca ca!
Một tiểu nha đầu tên là Lăng Tử Huyên đi theo phía sau cái mông của Lăng Hàn, tiểu nha đầu này mới tám tuổi, nhưng linh căn thức tỉnh rất sớm, hơn nữa còn là Địa Cấp hạ phẩm, dựa theo quy định của gia tộc, nàng có tư cách tiến vào Thương Vân Học Viện, do gia tộc cung cấp học phí và tài nguyên tu luyện.
Tất cả mọi người đều biết, không có thực lực mạnh mẽ, căn bản không thể bảo vệ được của cải, vì lẽ đó mỗi gia tộc đều sẽ dốc lòng bồi dưỡng tộc nhân có thiên phú trở thành võ giả, nếu ra một thiên tài, như vậy gia tộc c*̃ng có thể thơm lây theo.
Tỷ như Hoàng Đô Bát Đại Hào Môn hiện tại, không phải là một bước một vết chân, từ gia tộc nhỏ đi lên sao?
Trước đó Lăng gia tổng cộng có ba người ở Thương Vân Học Viện, ngoại trừ Lăng Hàn và Lăng Mộ Vân, còn có một người gọi Lăng Chỉ Đạo, có điều bởi vì tuổi tác quá lớn, qua năm sau sẽ tốt nghiệp, gia nhập đội hộ vệ của gia tộc, trộn lẫn mấy năm, lại đề bạt làm đội phó, chính đội trưởng…