Lại sau một ngày.
Lăng Hàn bỗng nhiên mở hai mắt, khóe miệng lộ ra một nụ cười thỏa mãn. Hắn rút kiếm, một bên vươn tay trái, vung kiếm chém qua.
Nếu có người khác nhìn thấy, nhất định sẽ cho rằng hắn muốn tự phế, nhưng kế tiếp, bọn họ nhất định sẽ chấn kinh đến con ngươi trừng ra. Bởi vì kiếm chém xuống, lại không có bất kỳ vết thương nào ở trên da, chỉ có một vết trầy màu trắng.
- Quả nhiên, lực phòng ngự của ta tăng lên rất nhiều.
Lăng Hàn gật gù, tuy chiêu kiếm đó hắn không rót nguyên lực vào, nhưng đồng dạng không hề dùng nguyên lực tăng cường phòng ngự, hoàn toàn là dựa vào thể phách ngạnh kháng.
Hắn gia tăng chút sức mạnh, đồng thời vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh.
Trường kiếm lại chém xuống, lần này chém ra một vết thương, nhưng chuyện càng quái dị xuất hiện, trong vết thương không có một giọt máu chảy ra.
- Ha ha, đây chính là tầng thứ nhất Khô Mộc cảnh của Bất Diệt Thiên Kinh, thân như Khô Mộc, cho dù bị kiếm chém c*̃ng sẽ không chảy máu, tổn thương sinh cơ.
Nụ cười của Lăng Hàn càng lúc càng lớn, vết thương kia đang nhanh chóng khép lại, rất nhanh thì khép miệng, lại qua nháy mắt, cái gì cũng không có để lại, khiến người ta không cách nào tin tưởng.
- Này mới chỉ là thân thể Khô Mộc!
Lăng Hàn cảm khái, nếu như đạt đến Thạch Nham Cảnh, hình thành thân thể Nham Thạch, da như Nham Thạch, trọng lực không thương, lực phòng ngự lại tăng lên một cấp độ, Thiết Bì Cảnh đương nhiên không cần phải nói, càng thêm mạnh mẽ.
Nhưng mãi đến tận Kim Cương Cảnh mới là một biến chất, đoạn chi cũng có thể sống lại, sức sống mạnh mẽ đến thái quá.
- Công pháp từng nói, đạt đến Khô Mộc cảnh liền có thể ngưng ra một giọt Bất Diệt Chân Dịch, sau đó bất luận bị thương gì, chỉ cần hòa tan Bất Diệt Chân Dịch, liền có thể khép lại trong nháy mắt.
- Bất Diệt Thiên Kinh, quả nhiên xứng danh!
Lăng Hàn cũng không có lập tức ngưng luyện Bất Diệt Chân Dịch, đây là một quá trình cực kỳ hao tổn, tuyệt đối không phải trong thời gian ngắn có thể hoàn thành.