- Trình huynh!
Lăng Đông Hành lập tức nở nụ cười, hướng về đối thủ chắp tay cười nói.
- Đến đến đến, ngươi là chủ khách hôm nay, còn lo lắng ngươi sẽ không đến!
Trình Văn Côn lôi kéo tay của Lăng Đông Hành, dáng dấp rất nhiệt tình.
- Trình lão huynh ngươi mời yến, ta có thể không nể mặt mũi sao?
Lăng Đông Hành cười to.
Hai người ngươi một lời ta một câu, thật giống như bạn cũ lâu năm, người không biết nội tình, tuyệt sẽ không nghĩ tới bọn họ là một đôi oan gia đối đầu, nhà nào cũng hận không thể diệt đối phương.
Lăng Hàn nhún vai một cái, hắn ghét nhất là loại dối trá khách sáo này, may mắn, đời trước hắn là thiên tài đan đạo, chỉ có người khác nịnh nọt hắn, căn bản không cần hắn đi lấy lòng ai.
Trình Văn Côn căn bản không nhìn Lăng Hàn nhiều, phảng phất không biết đây là người đả thương hai đứa con trai của hắn, c*̃ng là người khiến hai nhà kinh tế chiến.
- Hàn Nhi, ngươi không cần đi xa.
Lăng Đông Hành dặn dò.
- Vâng, phụ thân!
Lăng Hàn đáp ứng một tiếng, cùng Lưu Vũ Đồng theo ở phía sau.
Dưới sự dẫn dắt của Trình Văn Côn, bọn họ đi tới đại sảnh, bên trong bày chừng trăm bàn yến hội, lúc này đã có không ít người an vị. Bởi vì trên mỗi bàn đều viết tên người, nên sẽ không xuất hiện sự tình ngồi sai.
Người bố trí rất cẩn thận, cân nhắc đến vấn đề có thể mang theo người thân, bởi vậy tuy mỗi một bàn đều có mười ghế, nhưng bình thường chỉ viết năm tên.
Sau khi Lăng Hàn và Lưu Vũ Đồng tìm tới vị trí, liền ngồi xuống.
- Hàn thiếu!
Bàn này đã có ba người ngồi trước, đều dồn dập nói với Lăng Hàn, trên mặt có vẻ cung kính.
Bọn họ đều là người trẻ tuổi, cũng là học sinh của Thương Vân Học Viện, trước đây không lâu mắt thấy Lăng Hàn đại phát thần uy, đánh bại huynh đệ Trình Hưởng, càng nghe nói tu vi của hắn là Luyện Thể tầng bảy, tự nhiên không dám xem thường.