Chiêu kiếm này đánh ra, thời cơ quá xảo diệu, chính là sau khi Chướng Vân Thú vừa hóa giải bốn người Lưu Đông vây công, phòng ngự bạc nhược nhất.
Xoạt, trường kiếm vung qua, như thiên ngoại phi tiên.
Phốc một tiếng, chiêu kiếm này từ mắt phải của Chướng Vân Thú đâm vào, cắm thẳng đến chuôi.
Oành, Chướng Vân Thú nặng nề ngã chổng vó ở trên mặt đất, miểu sát!
- Cái gì!
- Mẫu thân ơi!
- Hí!
Bốn người Lưu Đông, bao quát Chu Tuyết Nghi trốn ở một bên, đều hít vào một ngụm khí lạnh, kinh ngạc thốt lên.
Kia là Chướng Vân Thú a, tồn tại hàng đầu trong yêu thú Luyện Thể Cảnh, nhưng lại bị một chiêu kiếm mất mạng, điều này khiến người ta làm sao tiếp thu?
Nhưng lập tức, bọn họ đều nhanh chân bỏ chạy, vừa nói chuyện tự nhiên hấp khí, bọn họ đều nuốt vào một chút độc chướng, nhất định phải lập tức vận công hóa giải, bằng không lục phủ ngũ tạng có thể bị ăn mòn.
Một lát sau, Lưu Đông đi tới trước tiên, vỗ vỗ bả vai của Lăng Hàn, nói:
- Còn tưởng rằng tiểu tử ngươi sợ đến mức không dám động thủ, nguyên lai lợi hại như vậy, vừa ra tay liền bén nhọn như thế.
- Ha ha, Lăng huynh thật đúng là lợi hại, một chiêu miểu sát Chướng Vân Thú!
Lí Hạo cũng nói, làm một đao khách, có thể thưởng thức chiêu kiếm gọn gàng sạch sẽ như thế, hắn c*̃ng rất hưng phấn.
Lăng Hàn chỉ cười cười, cảnh giới càng thấp, thì càng dễ vượt cấp khiêu chiến, hơn nữa vừa nãy con Chướng Vân Thú kia còn bị bốn người Lưu Đông phân hơn nửa sự chú ý, mới cho hắn cơ hội một chiêu kiếm mất mạng.
Bằng không nếu một đối một, Lăng Hàn tuyệt đối không thể ngang hàng, trừ khi trước ăn vào thuốc giải độc chướng.
Đợi sau khi độc chướng tiêu tan, bọn họ mới hái xuống từng cái Thanh Linh Quả, nhưng không có động rễ cây của nó.
Phương án lúc trước là thời gian cấp bách, chỉ có thể nhổ tận gốc, hiện tại Chướng Vân Thú đã chết, bọn họ tự nhiên không thể làm như thế. Này dù sao cũng là thiên địa linh dược, làm như vậy đất trời oán giận.