Lăng Mộ Vân thật vất vả nắm lấy nhược điểm của Lăng Hàn, tự nhiên không chịu thả, hùng hổ doạ người nói:
- Đan Sư là nghề nghiệp được tôn trọng nhất Vũ Quốc, ngươi thấy sư phụ ta không chỉ không chào, hơn nữa còn ngồi, ngươi đây là hung hăng đến cỡ nào?
- Còn không mau quỳ xuống, hướng về sư phụ ta xin phạt!
Lăng Đông Hành khẽ nhíu mày, Đan Sư là hiếm có, địa vị ở Vũ Quốc c*̃ng rất cao, tỷ như Chu Đại Quân này, kỳ thực tu vị chỉ là Luyện Thể tầng chín, nhưng bởi vì hắn là Đan Sư Hoàng Cấp trung phẩm, nên ngay cả hắn và Lăng Trọng Khoan là cường giả Tụ Nguyên Cảnh, cũng phải khách khí, cho đủ mặt mũi.
Hiện tại bị ông cháu Lăng Trọng Khoan nắm lấy điểm ấy tiến hành công kích, Lăng Hàn thật có khả năng gặp phải phiền phức.
Hắn ôm quyền nói:
- Chu Đại Sư, thực xin lỗi, khuyển tử có chỗ thất lễ, ta thay hắn hướng về ngươi bồi cái không phải. Ngươi đại nhân có đại lượng, xin đừng chấp nhặt.
Chu Đại Quân căn bản không có chú ý tới Lăng Hàn, nghe Lăng Mộ Vân gọi như thế mới biết là xảy ra chuyện gì, không khỏi không vui nói:
- Lăng gia chủ, ngươi thật biết đùa a, mời ta tới dùng cơm, ta nể mặt ngươi, nhưng ngươi dĩ nhiên để con trai của ngươi nhục nhã ta, hừ, đây là đạo lí gì?
- Lăng Hàn, còn không mau quỳ xuống!
Lăng Mộ Vân cười gằn, hắn biết đan dược là mạch máu của gia tộc, bởi vậy đối với việc này, coi như là Lăng Đông Hành c*̃ng chỉ có thể chịu thua, hướng về Lăng Hàn tạo áp lực.
Thấy lão tử của mình bị bức bách, cái này nhất định sẽ phiền muộn, bi thương a?
Ha ha ha ha ha.
- Chu Đan sư…
Lăng Đông Hành còn muốn tiếp tục khuyên.
Nhưng Chu Đại Quân đưa tay vẫy một cái, ngăn cản Lăng Đông Hành nói, cũng không thèm nhìn tới Lăng Hàn, hững hờ nói:
- Để con trai của ngươi quỳ ở trước mặt ta giải thích đi.
Oành!
Lăng Đông Hành vỗ bàn, nói: