Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 2151: Khổ Hàn Năm Ngàn Năm
Toàn thân xương cốt, kinh mạch bị âm thanh tức giận của Hắc Hổ Vương Nhất đánh đứt từng khúc, Hắc Vân Đại Thánh quỳ trên mặt đất lạnh như băng.
Mặc dù gãy xương, nhưng lấy tu vi cùng thân thể cường đại của một phong hào Đại Thánh như hắn, chỉ cần vận chuyển tinh huyết linh lực, không tới hai nhịp thở là có thể triệt để phục hồi như cũ.
Nhưng Hắc Vân Đại Thánh không dám.
Đây là phụ vương hắn xử phạt, hắn chỉ có thể nhận lấy, nếu hắn dám khôi phục dù chỉ nửa điểm thương thế, vậy sẽ chọc giận Hắc Hổ Vương, tối nay có thể xảy ra án mạng.
Cho nên dù ngũ tạng lục phủ toàn thân đau thấu tim gan, Hắc Vân Đại Thánh vẫn phải nhịn lấy.
Cho dù mềm thành một bãi bùn nhão, vẫn duy trì tư thế quỳ như cũ.
Điều này cũng chưa tính, hắn vẫn phải nhận lấy đau nhức kịch liệt, nhanh chóng tìm kiếm lấy cơ hội tìm đường sống tối nay.
- Đại Thánh, Diệp mỗ chuẩn bị cho ngươi phần đại lễ này, ngươi hài lòng không?
Một thanh âm cực kỳ đột ngột truyền vào não hải Hắc Vân Đại Thánh.
- Diệp Chân.
Toàn thân Hắc Vân Đại Thánh chỉ có đầu là hoàn chỉnh duy nhất, khi nghe được thanh âm này, Hắc Vân Đại Thánh trở nên vô cùng dữ tợn, đôi mắt biến thành tam giác, hung quang bắn phá bốn phương tám hướng, ý đồ tìm tới nơi phát ra thanh âm.
- Lúc trước ngươi tra tấn Huyền Hổ sống không bằng chết, trước khi đánh chủ ý lên Hồ Thanh Đồng, ngươi nên nghĩ đến kết cục ngày hôm nay.
- Hưởng thụ cho tốt đại lễ mà Diệp mỗ chuẩn bị cho ngươi đi, hi vọng lần sau gặp mặt ngươi vẫn còn sống.
- Cáo từ, khỏi cần tiễn, ha ha ha ha.
Tiếng cười to ngông cuồng vang lên trong đầu Hắc Vân Đại Thánh, kích thích Hắc Vân Đại Thánh méo mó mặt mày đến cực hạn, con ngươi tràn đầy lửa giận, huyết quang bắn ra.
Nếu Diệp Chân đứng trước mặt, Hắc Vân Đại Thánh có khi muốn nuốt sống luôn Diệp Chân.
Nhưng giận dữ đến đâu, Hắc Vân Đại Thánh cũng chỉ có thể sinh nuốt vào.
Cũng chỉ có thể nhận lấy.
Trong lòng mơ hồ dâng lên một chút hối hận, nếu sớm biết không thể đạt được Hồ Thanh Đồng, trêu chọc một kẻ địch vô cùng khủng bố, còn hại mình đến tình trạng thê thảm như thế.
Sớm biết đã không làm như vậy.
Cũng lúc đó, Vân Dực Hổ Vương đã chở Diệp Chân, đôi cánh lóe lên thanh quang, chấn động hư không một cái bay xa vạn lý.