Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 2104: Cái Bụng Chu Hồng
Đồ Sơn đột nhiên lui lại một bước, sau đó chân khẽ cong, quỳ lạy với Hồ Thanh Đồng.
Lần này, vô luận Diệp Chân hay Hồ Thanh Đồng, đều hoảng sợ kêu to một tiếng, may mà Hồ Thanh Đồng phản ứng nhanh, đã vội vàng tiến lên đỡ lấy.
- Tộc Trưởng, ngươi làm cái gì vậy, vô luận như thế nào, Thanh Đồng đều không chịu nổi cái cúi đầu này của ngươi, ngươi mau đứng dậy đi.
- Nhận được!
- Tuyệt đối nhận được!
- Ngươi là hi vọng tương lai của toàn thể vạn tỷ tộc nhân Hồ tộc ta, có thể giúp cho Hồ tộc ta không trở thành súc sinh tỉnh tỉnh mê mê ăn lông ở lỗ, đừng nói là cúi đầu, dù một ngàn bái một vạn bái người đều nhận được.
Nói xong, Đồ Chính lại lần nữa quỳ xuống.
Hồ Thanh Đồng tất nhiên không cho phép, dùng tất cả sức lực ngăn cản Đồ Chính.
Một hơi sau, Đồ Chính bỗng nhiên bùi ngùi thở dài
- Thôi được, cúi đầu này, Thanh Đồng không nguyện ý, lão phu cũng không bắt buộc, miễn cho hành lễ quá nặng, ảnh hưởng quyết định của Thanh Đồng.
- Nhưng nếu Hồ tộc ta thật sự có thể tránh cho vận rủi lần này, nếu tỷ vạn sinh linh trong Hồ tộc ta, tất cả mọi người, đều thiếu nợ Thanh Đồng trăm bái!
- Tốt, lão phu sẽ rời đi Tộc Địa, qua xác định nơi mảnh Thanh Khâu mộ phần rơi xuống, Thanh Đồng ngươi cứ từ từ cân nhắc.
Nói xong, Đồ Chính đã vỗ nhè nhẹ lên bả vai của Hồ Thanh Đồng, quay người nhanh chân rời khỏi tiểu viện.
Khi sắp bước ra cửa sân, Đồ Chính đột nhiên quay người nói với Hồ Thanh Đồng.
- Thanh Đồng, chờ khi lão phu quay lại, lão phu hi vọng ngươi đã đưa ra quyết định, nhưng, vô luận Thanh Đồng ngươi đưa ra quyết định gì, cho dù không nguyện ý, lão phu cũng sẽ không trách ngươi!
Đồ Chính hơi hơi chắp tay về phía Diệp Chân, Chu Hồng, rồi hóa thành một đạo lưu quang xông thẳng về phía chân trời, phút chốc biến mất ở phương xa.
Lưu lại Diệp Chân và Chu Hồng hai mặt nhìn nhau, mặt mũi tràn đầy quỷ dị và phiền muộn.
Còn Hồ Thanh Đồng thần sắc trở nên nặng nề, nhìn một cái, hình như giờ khắc này trên vai Hồ Thanh Đồng, đè ép một ngọn núi nặng tỷ vạn cân.
Diệp Chân nhìn Đồ Chính rời đi, im lặng!
Trước đó, Đồ Chính thẳng thắn tại chỗ nhận hắn hôm qua kỳ thực không hề rời đi Đồ Sơn, Diệp Chân đã cảm thấy, Đồ Chính này chính là lão hồ ly đỉnh cao.