Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 2028: Một Đường Hướng Nam
Một năm hai tháng này cho dù Diệp Chân hay Tiểu Yêu, không ngừng thi triển liên tục Ất Mộc Thông Linh Thần Quyết đến buồn nôn.
Nếu không cậy mạnh dựa vào ý chí cứu người chống đỡ, cho dù Diệp Chân hay Tiểu Yêu đã sớm không chịu đựng nổi.
Một tô mì sợi, ngươi một ngày ăn năm sáu mươi bát, ăn liên tục một năm hai tháng, đổi lại người khác đã sớm buồn nôn.
Không hề nghi ngờ, gia hỏa có chút keo kiệt như Hoa Hưng An cũng gia nhập phe phái Diệp Chân Thần Sứ, thành người kiên định ủng hộ Diệp Chân.
Đây hết thảy đều do Ô Vưu liên hệ hai người qua Hoàng tổng quản.
Lúc rời khỏi địa bàn Ô Vưu, Diệp Chân không có tâm tình, cũng không có cò kè mặc cả với các vị Sa Hải Thần Tế thu hoạch lợi ích.
Hắn chỉ có một ý niệm trong đầu ‘cứu người, cứu nhiều người hơn’.
Cho nên những chuyện này đều do Ô Vưu đàm phán.
Mà đến trên người người khác, những chuyện này không phải là nói trao đổi ích lợi, mà chính là tạ lễ Diệp Chân.
Tỷ như Côi Thần Tế, Diệp Chân sốt ruột cứu người nên không cùng hắn nói nhảm, nên hắn nói giống như Ô Vưu trước đó nhờ Diệp Chân thi triển Thần Thuật hạ xuống Thần Tích.
Côi Thần Tế tự nhiên cũng thu hoạch rất nhiều nguyện lực chúng sinh.
Ô Vưu tìm tới trao đổi một chút ý kiến, Côi Thần Tế xuất ra ba phần thu nhập hàng năm của bộ lạc mà hắn quản lý được Diệp Chân cứu chữa đưa cho Diệp Chân xem như cảm tạ.
Cùng lúc đó, Ô Vưu cũng đại biểu Diệp Chân cam đoan, tuyệt đối không nhúng tay vào bộ lạc Côi Thần Tế quản lý.
Nhưng Côi Thần Tế thấy chuyện này thật ra cũng không đáng kể.
Dù sao hắn thu hoạch rất nhiều nguyện lực chúng sinh, giá trị gấp trăm lần nghìn lần đồ vật mà hắn đưa ra.
Thậm chí hắn cũng có ý nghĩ như Ô Vưu, bộ lạc mà hắn quản lý gặp nhiều tai hoạ hơn một chút thì sao?
Sa Hải Thần Tế Ông Lập Đức cùng Hoa Hưng An cũng nghĩ giống như vậy.
Bọn họ đều xuất ra ba phần thu nhập hàng năm của bộ lạc được Diệp Chân cứu làm cảm tạ.
Nhưng Ông Lập Đức là người của Đại Tế Ti, Diệp Chân sẽ không đào góc tường nên sẽ không thu.
Nhưng dưới ảnh hưởng của Hoa Hưng An cùng Ô Vưu nên Ông Lập Đức không chút do dự đưa tới.