Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1927: Linh Vật Hiện Tại
- Phía sau đất trũng dung nham này.... Không biết được rót vào một lớp hàn băng từ nơi nào, nước sông lạnh như băng không ngừng đổ trên dung nham, để cho dung nham nguội thật nhanh, mà nhiệt lực dung nham đến từ lòng đất, làm cho dung nham tan ra thật nhanh.
- Hai loại không khí nóng lạnh ở chỗ này tạo thành sự kỳ diệu thăng bằng, nếu ngươi đi qua phá vỡ sự cân bằng này, sẽ để cho lối đi trong thời gian ngắn nổi lên một trận bão táp.
- Còn nữa, trong lớp băng và dung nham không biết chưa vật gì, trong sương mù bốc lên, chứa kịch độc.
- Hơn nữa còn là kịch độc có thể ăn mòn hộ giáp linh lực, một khi nổi lên phong bạo long quyển, sương mù kịch độc kia sẽ giống như độc tiễn, bắn ra hàng vạn độc tiễn một lúc.
- Cho nên, khi thông qua, nhất định phải từ từ.
Vương Bạch Mục nói.
Đây chính là giá trị mà Diệp Chân giữ lại Vương Bạch Mục.
- Ta dùng tốc độ nhanh nhất ở trong một khắc đi qua, chắc có thể chứ?
Diệp Chân nói.
- Nếu ngươi có thể ở trong một khắc vượt qua khoảng cách hơn bảy trăm dặm, ngươi có thể thử một chút.
Vương Bạch Mục cười lạnh.
- Hơn bảy trăm dặm, không phải nói một cái đất trũng sao?
Vương Bạch Mục không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn Diệp Chân.
Sau mấy hơi, Diệp Chân giơ Vương Bạch Mục lên, chậm rãi chĩa về phía một mảnh đất trũng kia.
- Này, dùng linh lực hộ giáp của ngươi bảo hộ cho ta, ta muốn hút độc khí, xem như thế nào.
Vương Bạch Mục lần nữa lo lắng nhắc nhở.
....
Trên Dung Nham Địa Ngục hải, Nhị Trưởng Lão Tam Nhãn Ma tộc Kê Công Việt vô cùng chật vật mang theo một chùm dung nham từ trong Dung Nham Địa Ngục hải phóng lên cao.
- Khốn kiếp, ở đây, căn bản không có lối đi, tất cả đều là dung nham, hơn nữa còn có địa tâm dung nham nhiệt độ cao hơn, kinh khủng hơn, tiến vào nơi đó, ngay cả ta cũng không nhịn được, bọn họ rốt cuộc chạy vào đó?
Gương mặt của Kê Công Việt tức giận, sau khi bọn họ tiến vào vòng xoáy dung nham kia tìm tòi gần một giờ, ngay cả bóng dáng Diệp Chân và Vương Bạch Mục cũng không phát hiện.
Kê Thông Đoạn cả người máu chảy đầm đìa, như ma quỷ, đứng ở bên ngoài chữa thương, chân mày cũng nhíu lại: