Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1897: Lại Đoạ
Hữu Tướng Quân Ngô Sủng một bên nhìn thấy, khóe mắt cũng sắp vỡ toang rồi, nhưng hắn lại vẫn không dám động đậy một chút nào.
Bất quá, ba trăm Tế Ti này của Diệp Chân vào nhanh, lui cũng nhanh.
Sau khi đánh chết hoặc bắt sống một trăm tên tướng lĩnh Huyền Cung cảnh trong đại quân Hải Nguyên Hầu Quốc kia, họ nhanh chóng thối lui ra.
Lúc này Diệp Chân quay đầu về phía Quân Soái Trịnh Đương Thời cười một tiếng, lộ ra hàm răng trắng bách.
- Bây giờ, quân của hai người các ngươi thực lực không sai biệt lắm, giao cho ngươi! Tùy tiện đánh, Bản Soái muốn năm ngàn người gảy chân, nếu không đủ, liền lấy chân ngươi ra bẻ!
Quân Soái Trịnh Đương Thời cười to.
- Thuộc hạ cẩn tuân quân lệnh!
- Tiểu đội tác chiến, theo bản tướng giết!
Rít lên một tiếng, Trịnh Đương Thời liền gọi chín ngàn năm trăm tên sĩ tốt dưới quyền, tiến vào trong quân đội Hải Nguyên Hầu Quốc lúc này đã kinh hoảng thất thố như rắn không đầu.
Nhìn hai bên giao chiến, Diệp Chân hài lòng gật đầu.
Mặc dù nói quân đội Bắc Hải Quận bọn họ chiếm tiện nghi trong trận chiến này, trực tiếp khống chế tướng lĩnh cao cấp trong quân đội Hải Nguyên Hầu Quốc, nhưng mà từ thực lực mà quân đội Bắc Hải Quận bày ra cùng chiến pháp mà xét, mấy năm này huấn luyện quả là không có uổng phí.
Chõ kém duy nhất, chính là tu vi.
Bởi vì Diệp Chân trao đổi cùng Quân Soái Trịnh Đương Thời, thần hồn áp chế đối với Quân Ngô Sủng hơi có buông lỏng, họ Ngô lúc này mới dám nói chuyện.
- Họ Diệp, ngươi thật lớn mật! Lại dám vô cớ sát hại tướng sĩ Hải Nguyên Hầu Quốc ta...
Ngô Sủng vừa quát lên, ánh mắt Diệp Chân lẫm liệt, thần hồn lực lượng bất thình lình liền sinh sinh ép Ngô Sủng ngậm miệng lại.
Cùng một giây, Trịnh Đương Thời đã đột nhập vào trong quân đội Hải Nguyên Hầu Quốc, sau khi một đao bổ chết một sĩ quan Thông Thần cảnh, xách đầu người rống giận.
- Quỳ xuống đất đầu hàng không giết!
- Quỳ xuống đất đầu hàng không giết!
Tiếng rống giận giống như sóng lớn vang vọng khắp cả những khu vực xung quanh Thượng Cổ Na Di Trận, để cho những sĩ tốt lúc đầu là không có ý phản kháng liền ùm ùm quỳ đầy đất.
Tướng quân của bọn họ Ngô Sủng cũng đứng ở nơi đó không dám động, sĩ quan cao cấp càng bị bắt sống toàn bộ, bọn họ còn có lý do gì mà phản kháng.