Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1887: Gậy ông đập lưng ông!
- Không cần, để cho Diệp Chân đi ra gặp bổn tọa.
Nói một câu xong, Tẩy Thiên Cổ nhanh chóng ngồi ở chủ vị thự Nha, khí thế hung hăng.
Liễu Phong ngẩn ngơ, vẻ mặt trở nên có chút khó coi.
- Không dối gạt đại nhân, đại nhân nhà chúng ta trước sự kiện kia đã sắp đột phá, cho nên sau khi kết thúc lại bế quan gần nửa tháng.
- Bế quan?
Tẩy Thiên Cổ cười lạnh
- Đang bế quan thì có nghĩa vẫn còn sống, nếu đã sống vậy thì có thể hành động! Phù tin để hắn tới gặp bổn tọa, nếu không, bổn tọa tùy thời có thể xử tội hắn làm việc không tròn bổn phận.
Lời vừa nói ra, vẻ mặt Liễu Phong trở nên rét lạnh.
- Xong.
Liễu Phong nghiêm mặt nói.
- Đại nhân, tất cả chức vụ giám sát đệ nhị lộ trước mắt toàn bộ do thuộc hạ giám hộ, tất cả sự vụ đều vận chuyển bình thường, đại nhân yêu cầu hỗ trợ điều tra, chúng ta cũng phái ra một phần ba nhân thủ, tại sao lại không làm tròn bổn phận? Nếu đại nhân nhất định phải trị tội chúng ta không làm tròn bổn phận, thuộc hạ chỉ có thể báo lên Tuần Tra Ti.
Đụng một cái đinh mềm khiến cho Tẩy Thiên Cổ rất khó chịu, ngẫm nghĩ mấy hơi thở sau, Tẩy Thiên Cổ đứng lên nói.
- Nếu Diệp Chân đang bế quan, vậy thì mang bổn tọa đi xem một chút, hắn đến cùng có thật bế quan không?
- Hả?
Liễu Phong có chút do dự.
- Thế nào, ngay cả cái này cũng không được sao? Nếu như vậy, bổn tọa ngược lại thật hoài nghi, Diệp Chân có phải đang mượn cớ bế quan, làm chuyện không muốn người biết.
- Ha ha ha ha.
Tiếng cười lớn từ ngoài cửa truyền tới để cho vẻ mặt Tẩy Thiên Cổ trở nên khó coi, hiển nhiên, hắn đã nghe được chủ nhân tiếng cười kia là ai.
- Tẩy Thiên Cổ, nếu ngươi muốn gặp thuộc hạ, chỉ cần truyền mệnh lệnh là được, cần gì phải hạ mình tự thân đến Bắc Hải quận của chúng ta.
- Diệp Chân?
Nhìn Diệp Chân tiến vào, Tẩy Thiên Cổ co rụt đồng tử.
- Ngươi kết thúc bế quan?
- Đã sớm kết thúc, thuộc hạ đi ra ngoài làm chút chuyện vừa mới trở lại.
Diệp Chân nói.
- Làm chuyện gì?
Tẩy Thiên Cổ đuổi theo hỏi.
- Ồ, cũng không phải đại sự gì!
Diệp Chân một bộ không đếm xỉa tới.
- Có một súc sinh ít ngày trước gây chuyện với ta, để cho ta rất không thoải mái, nên ta cũng đi làm chút chuyện, mặc dù không giết được tên súc sinh kia, nhưng có thể khiến tên súc sinh kia buồn nôn.