Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1662: Ai Tới Trước?
Hoàng Phong Hầu Minh Đường tiến lên ra lệnh để cho Vĩnh Khôn đang thất thần hốt hoảng lập tức phản ứng lại, không sai, bên chúng ta nhiều người hơn!
Dù cho Diệp Chân có lợi hại hơn nữa, bên chúng ta một người một ngụm nước miếng, cũng có thể dìm chết hắn!
- Người này dám giết Thiên Miếu Thần Sư ta, thật là yêu nghiệt! Phàm là ai dám giết đệ tử Thiên Miếu ta đều sẽ bị giết chết, thịt nát xương tan!
- Tiến lên, tiến lên, yêu nghiệt như vậy, chính là cung phẩm tốt nhất để cung phụng Đạo Tổ Thần Quân!
Khi tri huyện Vĩnh Khôn gầm lên giận dữ, những Linh Sư, Đại Linh Sư vừa mới thấy Diệp Chân tránh không kịp, đã rối rít điều chỉnh vị trí, ánh mắt nhìn về phía Diệp Chân đã không còn hốt hoảng, chỉ có lãnh khốc.
Cùng một giây, bốn phương tám hướng, võ giả áo choàng đen đang bay ngược, dưới sự chỉ huy của Minh Đường, lấy tốc độ nhanh nhất hợp thành một đoàn quân.
Bên người Minh Đường, một tiểu đội tinh anh hai mươi người tay cầm Viêm linh bạo Ma nỏ, đã trong phút chốc tụ họp xong, quang hoa lóe lên quanh thân, Viêm linh bạo Ma nỏ đã bắt đầu lóe lên sóng linh lực vô cùng kinh khủng!
Thấy vậy, Diệp Chân liếm liếm cái miệng, Viêm linh bạo Ma nỏ đánh tập hỏa, thủ đoạn này quả thật đủ mạnh.
Nhưng là số lượng này, thật sự quá ít!
Trước kia, Diệp Chân chơi đùa Viêm linh bạo Ma nỏ tập hỏa, ít nhất đều có số lượng trăm người.
Nhưng, không chỉ có Viêm linh bạo Ma nỏ, bên trái, bên phải, phía sau Diệp Chân còn có võ giả áo choàng đen, đã trong thời gian ngắn nhất, đã lần lượt hợp thành quân sự phương trận, đại đa số tay cầm Phong Hỏa Liên Nỗ.
Có một phần nhỏ, lại được trang bị một loại Hồn Khí kiểu lao, phát ra khí tức âm lãnh.
- Bắn bắn bắn! Bắn nhanh!
Minh Đường rống giận, khi Minh Đường thấy Viêm linh bạo Ma nỏ, Phong Hỏa Liên Nỗ phô thiên cái địa, bao trùm bắn về phía Diệp Chân, vẻ mặt đã trở nên vô cùng hung tợn.
- Mặc cho thực lực cá nhân ngươi mạnh hơn nữa, cũng không thể nào đối địch bốn phía, ngươi chung quy chỉ có một mình!
- Ai nói ta một mình?
Vẻ mặt của Diệp Chân có chút cổ quái đột nhiên nói.
Những lời này, để cho Minh Đường thất kinh, không ngừng bận rộn bay lên không, nhìn về phía bốn phương tám hướng, rất sợ thật có viện quân tới cứu viện Diệp Chân.