Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1630: Đúc Kiếm
- Nhanh, Diệp tiểu tử, nếu đã lấy được Huyễn Cực lưu tinh, ngươi không phải Luyện Khí Sư sao? Nhanh lên luyện chế đi, ngày ta lại thấy ánh mặt trời sắp đến, ta đã chờ không nổi nữa rồi.
Thanh âm vô cùng vội vàng của Tử Linh vang dội giữa linh phủ của Diệp Chân.
Diệp Chân lại không để ý đến Tử Linh, mà đem thần niệm chìm vào Thận Long Châu, thật nhanh đưa ra một sợi Thái Cổ Thận Khí, dùng thần niệm khống chế dung nham xung quanh tràn ngập trong hang đá dưới lòng đất.
Chủ yếu là bảo vệ đặc biệt của Ngũ Tiên Đường quá đúng chỗ, hai vị cao thủ độn dưới lòng đất trông coi, lúc này đã điều tra tình huống lòng đất dưới Ngũ Phúc Cư.
Ngay cả mấy trăm mét dưới lòng đất cũng không buông tha, nếu Diệp Chân còn không động chút tay chân, nơi này sẽ phải bị hiện.
Mấy hơi sau, hai cường giả Giới Vương cảnh đó độn qua trên nóc hang động dung nham thì Diệp Chân mới thở dài một hơi.
Lúc này, Diệp Chân mới nhàn nhã ngâm một bình linh trà, lấy ra khay bạc lúc trước đập tới cực kỳ tương tự với Chư Thiên Tinh Bàn của hắn.
Nhưng vừa rồi lấy ra không đến mấy hơi, Diệp Chân đã một lần nữa cất cái khay bạc này vào, không gì khác, Diệp Chân xem nhẹ chuyện bản chất của Tử Linh là nữ tính.
Một khi nữ nhân ồn ào, nhất là ồn ào ở trong đầu của ngươi, cái đó không phải người bình thường có thể nhận được.
Xuất ra Huyễn Cực lưu tinh bị phong ấn nặng nề xem xét tường tận hơn nửa ngày sau, Diệp Chân thở dài một hơi.
- Tử Linh, không phải ta không giúp ngươi, cũng không phải ta không muốn để ngươi sớm ngày lại thấy ánh mặt trời. Thực tế là.... Cho dù thực lực hay trình độ luyện khí của ta đều còn không đủ.
- Uy năng trước mắt của Thiên Lôi Linh Hỏa không đủ, dùng để luyện hóa Huyễn Cực lưu tinh còn vô cùng miễn cưỡng. Còn nữa, trước mắt thực lực Luyện Khí của ta cho dù luyện chế thượng phẩm Trấn khí cũng vô cùng miễn cưỡng, xác suất thành công cũng không cao, chớ nói chi luyện chế Hậu Thiên Linh Bảo.
- Ta muốn luyện chế Hậu Thiên Linh Bảo, nhất nhanh, phải được năm năm sau, hơn nữa xác suất thành công còn không thể đảm bảo.
Nói đến đây, Diệp Chân bắt đầu an ủi Tử Linh.