Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1614: Khảo Nghiệm Tâm Tính
Nhưng nửa khắc đồng hồ sau, khi Ngũ Tiên Đường Chấp Sự gõ cửa vào, nói cho hắn đấu giá thành công, trong lòng Diệp Chân đã dâng lên một tia cuồng hỉ.
Sau khi giao nhận hoàn tất, Diệp Chân ngay lập tức đưa thần niệm chìm vào cái khay bạc vừa rồi tới tay.
Đồng thời, thanh âm trầm ổn mà mang theo vài phần vui sướng của đấu giá sư vang lên.
- Chư vị, món ăn khai vị nhấm nháp kết thúc, Ngũ Tiên Đường chúng ta sẽ vì chư vị khách quý dâng lên một trận thịnh yến bảo vật.
- Tiếp theo sẽ bắt đầu hiện trường đấu giá, cho mời vật phẩm đấu giá thứ nhất.
Ngay khi thần niệm chìm vào khay bạc, lông mày Diệp Chân hơi nhíu lại.
Cái khay bạc không biết phải Chư Thiên Tinh Bàn hay không này mang đến cho hắn một cảm giác, cùng với cảm giác năm cái Chư Thiên Tinh Bàn khác mang đến cho hắn hình như có chút khác biệt.
Nhưng thần niệm chìm vào, trận pháp trong đó ngay cả Diệp Chân cũng không thể nhìn thấu huyền ảo, lại giống với năm Chư Thiên Tinh Bàn khác.
- Thế nào, đào bảo đào đến rác rưởi rồi?
Thấy Diệp Chân nhíu mày, Lăng Vương Kha vui vẻ, có thể bởi vì trước đây lão gia hỏa này liên tục thua thiệt trong tay Diệp Chân nên hiện tại vô cùng nguyện ý nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc của Diệp Chân.
- Tiểu tử, không phải lão phu nói ngươi, tiền bối kiến thức rộng rãi giống như lão phu ngồi ở đây, nếu ngươi khiêm tốn thỉnh giáo vài câu, lão phu làm gì cũng không thể để ngươi ăn thiệt thòi.
- Có câu nói nói thế nào ta? Không nghe lão nhân nói, ăn thiệt thòi trước mắt.
Lăng Vương Kha cười ha hả, nhưng nhìn hắn rõ ràng đang ước gì Diệp Chân lại ăn thua thiệt mấy lần nữa hắn mới vui lòng.
- Sao tiền bối biết ta đào đến rác rưởi? Không biết, có đôi khi chính là chỗ quý giá nhất.
Nói xong, Diệp Chân đưa mắt nhìn sang đang đấu giá.
Cái khay bạc này quả thật có chút quỷ dị, nhưng nơi này không phải nơi điều tra.
Chờ đấu giá đại hội năm này kết thúc, sau khi quay về Ngũ Phúc Cư, Diệp Chân sẽ lần nữa xem kỹ càng, đến lúc đó, là bảo hay rác rưởi có thể biện bạch rõ ràng.
Diệp Chân biết Ngũ Tiên Đường rất biết làm ăn, nhưng không ngờ Ngũ Tiên Đường làm ăn lại trực tiếp mang cả hắn đi vào.