Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1611: Đào Bảo (1)
Loại tình huống này, Diệp Chân da mỏng không gánh đánh đã cải thiện trên phạm vi lớn.
Mà cái này chỉ là tình huống Diệp Chân khổ tu mười ngày, trong Thận Long Châu còn chứa gần vạn thùng máu tươi Chân Long của Bích Lân Long Vương nữa.
Những ngày này khổ tu, ngay cả một phần mười cũng chưa dùng hết.
Nếu lại để Diệp Chân khổ tu thời gian gần nửa năm....
Đột nhiên, Diệp Chân có chút chờ mong đêm trăng tròn nửa năm sau, đến lúc đó, Diệp Chân rất muốn nhìn một chút vẻ mặt của Nguyên Hồng Ưng kia sẽ như thế nào?
- Đại nhân, đại hội đấu giá hằng năm bắt đã bắt đầu.
Thanh âm của Đại Nhĩ Đóa Nhiếp Đinh vang lên.
Một khắc đồng hồ sau, Diệp Chân rửa mặt hoàn tất, toàn thân nhẹ thoải mái chuẩn bị đi ra ngoài, Lăng Vương Kha mang theo Lăng Thiên Bích đã đợi chờ ở cửa sân.
- Tiểu tử, mang theo Thiên Bích cùng đi, nói không chừng sẽ có thứ Thiên Bích cần, không có vấn đề chứ?
Lăng Vương Kha hỏi.
- Không có vấn đề.
Ngay khi Diệp Chân gật đầu thì nhìn về phía Đại Nhĩ Đóa Nhiếp Đinh đang ở trong nội viện mắt tiễn hắn rời khỏi.
- Đại Nhĩ Đóa, ngươi cũng cùng đi chứ, dù sao còn có danh ngạch, đi mở rộng tầm mắt một chút, tăng một chút kiến thức, đây chính là thịnh sự trong giới kinh doanh của Chư Thiên Vạn Giới đó.
Nghe vậy, Đại Nhĩ Đóa Nhiếp Đinh đột ngột nhảy lên cao ba thước, reo hò nói.
- Đa tạ đại nhân thành toàn!
Sau đó vui mừng hớn hở đi theo sau lưng Diệp Chân.
Nói thật, ai không muốn tham gia đại hội đấu giá hằng năm của Ngũ Tiên Đảo, rất nhiều võ giả vì tham gia đại hội đấu giá hằng năm của Ngũ Tiên Đảo đã thành một loại tâm kết.
Trong lòng Đại Nhĩ Đóa Nhiếp Đinh cũng có một phần hi vọng xa vời.
Nhưng cũng chỉ hi vọng xa vời!
Nhưng không ngờ, Diệp Chân lại thật dẫn hắn cùng đi, đã làm hắn mừng rỡ như điên.
Thấy một màn này, Lăng Vương Kha yên lặng nhẹ gật đầu, cho Diệp Chân một lời bình 'Ngự dưới có thuật'.
Diệp Chân là Lôi Vương nên có được thiệp mời phòng chữ Địa sớm đã có nhiều người biết rõ chuyện, những ngày này có một số người đến cửa cầu lấy một danh ngạch tùy tùng, nhưng đều bị Lăng Thiên Bích cản đường.