Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1607: Nằm Mơ (2)
- Lần trước là làm việc chủ quan, lần này, lão phu cần phải an bài thật kỹ, làm cho hắn mọc cánh khó thoát, sau đó ăn miệng đầy chảy mỡ....
Nghĩ đến đây, Giải Lược nở nụ cười.
Trong tiếng cười, Giải Lược ngáp một cái thật dài, thần kinh căng cứng hơn mười ngày không ngủ không nghỉ, dù mạnh như hắn thì cũng vô cùng mỏi mệt, muốn ngủ một giấc thật ngon.
Nhưng cho dù là mệt mỏi, muốn đi ngủ, Giải Lược cũng phải làm tốt cảnh giới mới có thể an tâm nằm ngủ.
Nhẹ nhàng vỗ ngực, một con quái điểu mắt tử tinh hồng từ trong ngực Giải Lược bay ra, sau khi bay đến phía trên giường của Giải Lược, hai con mắt tinh hồng giống như hai cái đèn lồng gắt gao nhìn chăm chú lên phạm vi mười mét quanh người Giải Lược.
Đây là một tâm đắc và thói quen của Giải Lược, Giải Lược cảm thấy, so với người thì những Yêu Thú nhận chủ này càng đáng tín nhiệm hơn.
Sau đó, Giải Lược lại bày ra ít nhất ba trận pháp cảnh giới, lúc này mới nhắm mắt lại, sau đó hô hấp dẫn đều lên.
Diệp Chân đã lẳng lặng chờ đợi ở dưới lòng đất Trường Lâm thương hào nửa khắc đồng hồ, nhìn thấy ngủ mất Giải Lược, thầm hô vận khí tốt.
Tin tưởng một khi Lăng Vương Kha thi triển thủ đoạn, Giải Lược đang ngủ sẽ chịu ảnh hưởng càng lớn!
- Đại Nhĩ Đóa, nói với Lăng Thiên Bích, bảo nàng thông báo gia gia của nàng động thủ.
Diệp Chân trốn ở dưới lòng đất của Trường Lâm thương hào nên không thể nào dùng thủ đoạn phù tấn để truyền thông tin.
Về phần để Đại Nhĩ Đóa trực tiếp dùng thiên phú Thần Thông nói với Lăng Vương Kha, loại chuyện này có thể tránh khỏi thì tránh, lá vương bài Đại Nhĩ Đóa này, người biết càng ít càng tốt.
Lăng Vương Kha ẩn trong hư không, sau khi lấy được thông báo của Lăng Thiên Bích thì cười hắc hắc, trên đầu ngón tay đột nhiên có thêm một cây xà trượng, rắn cái phấn hồng và rắn đực ngân sắc làm cho chuôi này xà trượng nhìn qua hết sức quỷ dị.
Lặng yên không một tiếng động chậm rãi đến gần bóng tối trong góc tường, khi còn cách ngoài tường viện Trường Lâm thương hào hai trăm mét, ngay khi cách một cọc ngầm gác đêm của Trường Lâm Thương Hào ba trăm mét, xà trượng bột bạc trong tay Lăng Vương Kha nhẹ run một cái.