Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1556: Lai Lịch Của Lăng Thiên Bích
Chưởng ấn của Lão Canh đập lên lưng Diệp Chân đang ngồi xếp bằng ở chỗ đó.
Nhưng, khoảnh khắc còn chưa ra chưởng, thân ảnh của Diệp Chân đã bị Kiếm Sát của hắn đâm thủng biến thành vô số ánh sáng tiêu tan ở trong không khí.
- Không ổn!
Nhiều năm như vậy, trải qua vô số sinh tử cũng không phải người tốt lành gì, Lão Canh lập tức đưa ra quyết định.
Nếu đối phương sớm có cảnh giác, chuẩn bị Huyễn Thân, như vậy, chuyện hôm nay ám sát đã không thể thành.
Cơ hồ là cùng một giây, Lão Canh quyết định rời đi!
Lập tức rời đi nơi này!
Nhưng trong nháy mắt tiếp theo, vô số dây mây từ trên mặt đất tuôn trào ra, như thuỷ triều, quấn tới hắn.
- Thủ đoạn nhỏ như vậy, cũng muốn bắt ta?
- Có gan, đi ra đây cho lão tử!
Một thanh Tiểu Kiếm lóe lên linh quang bốn phía từ sau ót Lão Canh bay ra, kiếm quang quay lại, vô số roi mây chồi lên do Diệp Chân dùng Ất Mộc linh lực thúc giục trong thời gian ngắn bị chặt đứt.
Nhưng, đừng thấy Lão Canh bề ngoài rất thoải mái, nhưng lại âm thầm kêu khổ, trì hoãn lần này đã khiến hắn đã bỏ lỡ thời gian tốt nhất rời đi nơi đây.
- Chỉ dựa vào một lão tạp toái như ngươi cũng muốn giết ta?
Tiếng cười lạnh của Diệp Chân vang lên, thân ảnh của hắn bất ngờ xuất hiện trong góc sân.
- Khốn kiếp!
Vừa nhìn thấy Diệp Chân, Lão Canh vô cùng tức giận, hận đến cắn răng nghiến lợi, chuôi Tiểu Kiếm bắn ra linh quang bốn phía, phảng phất như phích lịch bắn về phía Diệp Chân.
- Tiên Sơn!
Trong hư không, tiếng quát bỗng vang lên dằng dặc, một đạo roi thủy quang lòe lòe, như ngân hà cửu thiên chợt kéo xuống từ trên bầu trời.
Roi kéo xuống lại có tiếng sấm gió, nhìn qua thật khiến người ta hoảng sợ!
Nếu thứ này kéo xuống tới, đâu chỉ là một roi, rõ ràng đây là một ngọn núi.
Trong cảm giác của Diệp Chân, dưới nhánh roi này hình như có treo một ngọn núi.
Ầm!
Trong tiếng nổ vang àm ầm, Thủy Tiên roi lập lòa đụng vào Linh Kiếm, rồi bắn ra tứ tung đốm lửa, nhìn qua rất quái dị.
Trong nháy mắt tiếp theo, đoản kiếm của Lão Canh phát ra một tiếng kêu gào, như bị không biết bao nhiêu vật nặng vạn cân kinh khủng đập một cái, cong lại, mất đi ánh sáng.
Một Trấn khí được ân dưỡng nhiều năm, dưới một đòn đã bị hư tổn, Linh Phủ của Lão Canh run lên một cái, cổ họng chợt xông lên một ngụm máu tươi, trong ánh mắt lại tràn đầy sợ hãi.