Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1543: Thiên Vận Thần Thông
Diệp Chân biết đây là quy củ của Ngũ Tiên Lôi, người thủ lôi đến ngày thứ hai thì có thể thu được giải thưởng của ngày hôm đó, nếu không lĩnh ngay lập tức thì tất cả sẽ được đặt cược vào ngày thủ lôi hôm sau. Nếu ngày thủ lôi thứ ba thành công thì có thể đạt được tổng giải thưởng chiến thắng liên tiếp của hai ngày trước.
Nếu Diệp Chân thủ lôi ngày thứ ba thành công liên tiếp hai mươi chín trận, như vậy thì hắn sẽ có thể nhận được hai mươi chín vạn linh thạch thượng phẩm.
Qua ngày thứ ba, nếu mỗi ngày đặt cược rồi lĩnh vào ngày hôm sau, tiếp đó lại có thể thủ lôi thành công, như vậy thì tổng giá trị giải thưởng mỗi ngày sẽ tăng thêm năm phần.
Nhưng nếu như chỉ cần thủ lôi thất bại thì tất cả giải thưởng đều trở thành con số không trong nháy mắt.
Nó như là một ván cược, thực lực càng cường đại thì tiền lời càng nhiều.
Theo Diệp Chân thì Ngũ Tiên Lôi dùng phương thức này để cho người thủ lôi dùng hết tất cả thủ đoạn để đạt được thắng lợi.
- Để qua hôm sau lĩnh đi!
Diệp Chân nhanh chóng làm ra lựa chọn, đây là áp lực, cũng là động lực.
Thủ lôi kết thúc, võ giả quan chiến bốn phương tám hướng tản đi tựa như thủy triều. Diệp Chân đang muốn kêu Đại Nhĩ Đóa trở về trạch viện thì đột nhiên có một võ giả xa lạ đi tới, bên cạnh hắn là Vân Bôn và Hoảng Đông, hai người từng là bại tướng dưới tay Diệp Chân.
Cùng đi với Diệp Chân còn có người đã bại trận dưới tay hắn, Lăng Thiên Bích.
Nhưng lúc này Hoảng Đông và Vân Bôn lại xảo diệu cách một đoạn trước Lăng Thiên
Bích và Diệp Chân, đồng thời, Loan Đại chắp tay nói.
- Địch huynh, ta có thể nói chuyện một chút được không?
- Có gì thì cứ nói thẳng.
- Địch huynh có thể bán một ân tình cho tại hạ, đừng mang Thiên Bích đi được chứ?
Loan Đại nói.
Diệp Chân liếc nhìn Lăng Thiên Bích bị Vân Bôn và Hoảng Đông ngăn cản, nói.
- Những gì Lăng Thiên Bích nói đều là chuyện của hắn, có liên quan gì tới ta?
Nghe vậy, Loan Đại chỉ có thể nói.
- Trước đây luận võ thì chỉ là luận võ, hai bên ký giấy sinh tử, chỉ có thắng bại không có đúng sai. Nhưng kính xin Địch huynh tha Thiên Bích một lần, để