Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1542: Tự Nhiên Kiếm Được Ân Tình
- Loan Đại, Vân Bôn, các ngươi muốn làm gì?
Nhìn thấy hơn trăm loại bùa chú Thanh Tâm Trấn Thần đổ ập về phía mình, Lăng Thiên Bích tức giận quát lên, nhưng với tu vi thần hồn của mình thì hắn liếc mắt đã nhìn ra những tấm bùa này đều vô hại.
Lăng Thiên Bích không tránh né, hắn đứng tại chỗ chịu đựng sự oanh kích của hơn trăm loại bùa chú Thanh Tâm Trấn Thần, trong lúc nhất thời thì quanh người hắn hiện lên đủ loại linh quang, phải đến mấy chục hơi thở sau thì mới dừng lại.
Thấy tình huống như vậy, Loan Đại, Vân Bôn, Hoảng Đông đồng thời thở phào nhẹ nhõm, Lăng Thiên Bích nhìn qua vẫn là Thiên Bích như cũ.
- Thiên Bích, không phải ngươi bị tên tặc tử Địch Khoát Hải kia đầu độc tâm thần sao, cho nên chúng ta dùng bùa chú cho ngươi thanh tâm tĩnh thần…
Còn không chờ Loan Đại nói xong thì Lăng Thiên Bích đã nhướng mày quát to.
- Loan Đại, ngươi nói cái gì đó?
- Địch Khoát Hải chính là sư tôn của ta, cũng là chủ nhân mà Lăng Thiên Bích ta đã thề phụng dưỡng cả đời.
- Nếu như các ngươi còn có bất cứ hành động bất kính nào với chủ thượng thì đừng trách ta tuyệt giao với các ngươi!
Trong nháy mắt, khuôn mặt ba người Loan Đại, Vân Bôn và Hoảng Đông hiện lên vẻ quái đản.
Bọn họ vốn tưởng rằng hơn trăm loại bùa chú thanh tâm tĩnh thần vừa rồi đã làm Lăng Thiên Bích trở lại bình thường, nhưng mà bọn họ không ngờ tình huống của Lăng Thiên Bích lại nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của bọn hắn.
Trong tình huống bình thường, võ giả bị trúng ảo thuật thần hồn mê hoặc tâm trí thì sẽ biến thành người khác trong một thời gian ngắn, nhưng mà Lăng Thiên Bích lại cực kỳ tỉnh táo.
Lăng Thiên Bích vẫn là Lăng Thiên Bích, chỉ có thái độ của hắn đối với Địch Khoát Hải biến hóa.
Ba người liếc mắt nhìn nhau, trong mắt tràn đầy kinh ngạc, hiện tại trong lòng bọn họ chỉ có một ý nghĩ: Thái độ của Lăng Thiên Bích đối với Địch Khoát Hải chỉ là tạm thời.
Hi vọng là tạm thời!
- Thiên Bích, không phải trước đó chúng ta đã thương lượng, ngươi giúp chúng ta….
Hoảng Đông còn muốn nói gì nữa nhưng đã bị Loan Đại luôn luôn thận trọng kéo lại.
- Đi thôi, chúng ta đi về trạch viện trước, sau đó để Thiên Bích kể rõ đầu đuôi trận chiến này cho chúng ta nghe.
- Không, từ hôm nay trở đi ta sẽ không ở cùng với ba người các ngươi nữa. Ta muốn hầu hạ chủ thượng, dâng trà rót nước, bảo vệ ngày đêm cạnh ngài ấy.