Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1286: Tuần Tra Ti Tới Cửa
- Ta không có, ta không xúc phạm quân doanh Công chúa phủ, chúng ta chỉ là huynh đệ đang tranh cãi, đang luận bàn đùa giỡn mà thôi!
Vừa nghe Diệp Chân chụp đỉnh đầu cái mũ xúc phạm Quân doanh Công chúa phủ, khuôn mặt nhỏ của Cổ Thuần Trí sợ hãi đến trắng bệch, lập tức ủy khuất muốn khóc.
- Ngươi không có xúc phạm Quân doanh Công chúa phủ? Ai có thể chứng minh?
Khóe miệng Diệp Chân lộ ra một nụ cười tựa như cười mà không phải cười, quay đầu nhìn về phía tập trung ở phía sau hơn một ngàn tên thân vệ Công chúa phủ.
- Xích Bình Hầu xúc phạm Quân doanh Công chúa phủ, ai có thể làm chứng!
Có lẽ những binh sĩ này không có chơi đùa loại thủ đoạn đấu đá lẫn nhau, trong lúc nhất thời còn chưa kịp phản ứng, không hiểu rõ ý tứ của Diệp Chân.
Thế nhưng một binh lính bị áp quỳ trên mặt đất chờ đợi quân pháp xử trí đột nhiên tru cổ họng.
- Hồi bẩm Giáo úy đại nhân, thuộc hạ tận mắt nhìn thấy Xích Bình Hầu dẫn người xúc phạm Quân doanh Công chúa phủ, còn đao binh tương kiến với bọn ta!
Cổ Thuần Trí kinh ngạc đến ngây người, chuyện này căn bản không hề có, trợn to hai mắt gào thét lên.
- Nói bậy, ngươi dám vu hại bản Hầu?
Tên binh lính bị áp quỳ ầm ầm ầm lấy đầu đập mạnh trên mặt đất, lập tức máu tươi chảy ròng, sau đó ngẩn đầu nói.
- Đại nhân, đây chính là chứng cứ, thuộc hạ chính là trong lúc tranh đấu bị đả thương!
Ba, ba, ba!
Diệp Chân thoả mãn vỗ tay ba cái.
- Được, người này đối kháng Xích Bình Hầu xung kích quân doanh có công, thả hắn ra!
Diệp Chân không nói câu nói này cũng còn tốt, vừa nói câu này, những thân vệ bị áp trên đất đợi hành quyết, mỗi người đều như không muốn sống tự tàn phế lên đến, các loại thương thế cổ quái kỳ lạ đều xuất hiện.
Từng tên đều công bố bị Cổ Thuần Trí hắn đả thương.
Khung cảnh này làm cho Cổ Thuần Trí tê cả da đầu, đây là lời nói dối, cũng không khó chọc thủng, chỉ cần sưu hồn là có thể đạt được chân tướng.
Nhưng vấn đề là, sau lưng Diệp Chân chính là Trường Nhạc Công chúa, còn có Địa công công hung danh cực cao.
Tên kia, không có chuyện gì cũng có thể cắn ba phần, một khi có một chút mượn cớ, thậm chí một ít chuyện như vậy, lại nháo đến Ngự tiền, vậy thì phiền.....
Vừa nghĩ đến đây, mồ hôi lạnh từ trên trán Cổ Thuần Trí ròng ròng chảy ra, trong lòng Cổ Thuần Trí hối hận không thôi.
Thật ra hôm nay hắn đã rất cẩn thận, chính là không muốn bị người khác tìm được nhược điểm, không ngờ, Diệp Chân này lại làm chuyện độc ác như vậy.
- Ngươi.... Ngươi muốn thế nào?
Cuối cùng Cổ Thuần Trí cũng còn có mấy phần lý trí, biết nếu như thật Diệp Chân sự muốn thu thập hắn thì sẽ không đứng ở chỗ này phí lời với hắn.
- Ha ha, đúng như Hầu gia từng nói, các ngươi đều là huynh đệ trong nhà, cho dù ta có tức giận thì cũng phải cho Thiết Kỳ mấy phần mặt mũi chứ? Bằng không, ngươi nói sau này hắn sao có thể hồi Cổ gia?