Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1269: Sự Biến Hóa Của Phân Thâ
- Như vậy ngươi nói cho ta nghe một chút, tại sao vừa nãy ngươi mắng ta ngu, ngu không thể nói? Rốt cuộc là ta ngu chỗ nào?
Bị đôi mắt sáng quắc của Diệp Chân nhìn chằm chằm, Thận Long Nguyên Linh nhìn ngang ngó dọc, con ngươi đảo một vòng, lắc đầu như trống bỏi.
- Thói quen, thuần túy là thói quen, ở trong mắt đại gia ta, tất cả mọi người đều là tôn tử, mỗi một cái tôn tử đều ngu xuẩn không thể nói nổi...
Ầm ầm ầm!
Tử sắc lôi đình lần thứ hai đánh xuống đầu Thận Long Nguyên Linh, hơn nữa, lần này Diệp Chân liên tiếp phóng ra lôi đình ba lần, nổ đùng đùng khiến cho Thận Long Nguyên Linh liên tục xin tha thứ thì mới chịu dừng tay.
Tuy rằng Thận Long Nguyên Linh gần như bất tử, nhưng chịu sự công kích của tử sắc lôi đình của Diệp Chân, nó không bị thương tổn gì, nhưng cũng lôi đình công kích mà bị điện giật tê liệt vô cùng thống khổ.
- Ta xem ngươi vẫn là thích ăn đòn! Thành thật khai báo, rốt cuộc ngươi đã phát hiện cái gì?
Diệp Chân chủ động đưa một tia thần hồn lực lượng cho Thận Long Nguyên Linh khôi phục hình thể, một mặt âm trầm nói.
- Đại gia, ngươi là đại gia ta, nhưng ngươi thật sự oan uổng ta...
Không đợi Thận Long Nguyên Linh nói xong, bên trong Thận Long châu đột nhiên hiện ra từng đạo tử sắc lôi đình, tổng cộng chín chín tám mươi mốt đạo tử sắc lôi đình lơ lửng xung quanh Thận Long Nguyên Linh, súc thế chuẩn bị đánh xuống.
- Ngươi muốn chọn để lôi đình của ta đánh ngươi một trăm lần, hay là...
- Ta nói ta nói, ngươi là đại gia ta, ta là tôn tử của ngươi, ta sẽ thành thật khai báo!
Thận Long Nguyên Linh bị trận thế này của Diệp Chân làm cho phát sợ, vội vã gật đầu giống như gà con mổ thóc.
- Nói!
- Ách… Cái thận ảnh phân thân kia của ngươi! Nó chính là phân thân dùng Thận khí của Thái Cổ Mê Thận bên trong Thận Long châu làm trụ cột mà ngưng luyện thành, mỗi một đạo thận khí của Thái Cổ Mê Thận đều là vật liệu tốt nhất cho các Đại năng thời Thượng Cổ luyện hóa ra vô thượng phân thân.
- Nhưng ngươi tên ngốc này… Không, không phải, là đại gia ngươi lại chỉ coi nó là vật dùng một lần. Vậy thì không phải là ngu xuẩn hay sao?
Thận Long Nguyên Linh nói.
- Khí tức của Thái Cổ Mê Thận? Đó là khí tức của ngươi đi?
Diệp Chân hỏi.
Nghe vậy, Thận Long Nguyên Linh xem thường hừ lạnh một tiếng.
-Thái Cổ Mê Thận là thứ gì? Làm sao xứng để so sánh với đại gia ta? Nó xách giày cho đại gia ta cũng không xứng!
-Cũng bởi vì năm đó, năm đó… năm đó...
Thận Long Nguyên Linh đột nhiên nói lắp.
Diệp Chân hơi nhướng mày.
- Năm đó làm sao?
- Ta quên rồi…
Thận Long Nguyên Linh tỏ vẻ suy tư, lại ở trước khi bị Diệp Chân đánh xuống tử sắc lôi đình, nhanh chóng giơ cao hai tay làm dáng đầu hàng.
- Chủ thể bị phong cấm, ký ức thiếu hụt! Ký ức thiếu hụt!
Diệp Chân suy tư một hồi, thu hồi lôi đình, dựa theo lời giải thích của Thận Long Nguyên Linh này, Thận Long châu hình như còn phức tạp hơn nhiều so với những gì trong tưởng tượng của hắn và những gì hắn hiện nay nghe ngóng được.
- Ta rất muốn tin ngươi một lần, nhưng tốt nhất ngươi không nên gạt ta, nếu như ngươi bị ta phát hiện là ngươi dám gạt ta, ngươi hãy chờ đó!
Diệp Chân giơ lên ngón tay, tử sắc lôi đình không ngừng lấp lóe.