Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1245: Lại Thấy Thần Thông
-----
- Mới tới, không chạy, nhìn dáng dấp vẫn có mấy phần cốt khí?
Trên đầu mang Đô Thống giáp trụ, võ giả cao lớn vạm vỡ đứng cách Diệp Chân mười mấy mét, lông mày giương lên, trong con ngươi tràn đầy vẻ khinh bỉ.
- Nhưng mà ở nơi này của chúng ta, cốt khí… món đồ chơi này vẫn đúng là không có tác dụng! Thức thời thì tự đoạn tứ chi, sau đó từ trong doanh trại thân vệ này cút ra ngoài, cút càng xa càng tốt!
Đệ nhị bộ Đô Thống quát lên.
- Đây là đệ nhị bộ Đô Thống Khương Mãnh, cái tên này là kẻ đã trải qua chiến trường Nhân Ma, là nhân vật hung ác, kiến nghị của ta là ngươi nên làm theo hắn nói, đó cũng chính là lựa chọn thích hợp nhất!
Âm thanh mang theo vài phần trêu chọc của Cổ Thiết Kỳ vang lên trong Linh Phủ của Diệp Chân.
Ánh mắt Diệp Chân quét qua, những người trước mắt này tu vi vừa xem đã hiểu ngay, lấy đệ nhị bộ Đô Thống Khương Mãnh có tu vi cao nhất, Khương Mãnh kia có tu vi cao tới Thông Thần Cảnh nhị trọng, đối với Diệp Chân có ưu thế áp đảo.
Tu vi xếp thứ hai là ba vị đệ nhị bộ Đô vệ bên người Khương Mãnh, tu vi đều ở
Nhập Đạo Cảnh đỉnh phong, hơn ba mươi thân vệ còn lại, tu vi đa số đều ở xung quanh Nhập Đạo Cảnh trung kỳ.
Trong những người này, bất luận người nào so với tu vi Khai Phủ Cảnh cửu trọng đỉnh phong của Diệp Chân, thật sự là không đáng để chú ý.
- Nếu như ta không đi thì sao?
Ánh mắt quét một vòng, Diệp Chân không để ý lắm cười nhạo.
Sắc mặt Khương Mãnh đang ôm cánh tay tối lại, khóe miệng hiện ra một tia hung tợn dữ dằn sau đó chỉ vào Diệp Chân mắng to lên.
- Tiểu tử, ta đã cho ngươi cơ hội!
- Đa cho thể diện mà ngươi không cần, nếu không cút vậy thì đi chết đi!
Vừa nói xong, ánh mắt Khương Mãnh khẽ động, một thân vệ tu vi cao tới Nhập Đạo Cảnh lục trọng từ bên cạnh Khương Mãnh đột nhiên nhảy ra, lăng không bay nhào hướng về phía Diệp Chân.
- Một đứa con hoang Khai Phủ Cảnh, cũng dám hò hét trước mặt chúng ta, ngươi quả là thật không biết chữ ‘chết’ viết như thế nào!
Trong tiếng cười ha ha kia, song chưởng của tên thân vệ Nhập Đạo Cảnh lục trọng bắn ra khí tức chấn động tâm hồn. Hai đạo thuần từ linh lực ngưng tụ thành mãnh hổ sặc sỡ đã đánh tới trước Diệp Chân.
Trong cơ thể sặc sỡ mãnh hổ, một viên lại một quang hoa sâm bạch bạch sắc đạo văn bắn ra tứ phía.
Khí tức của trung phẩm Hồn khí, hơn nữa rất rõ ràng. Tên thân vệ này vừa ra tay thì đã vận dụng toàn lực. Ý đồ trong đó tự nhiên là muốn một quyền đánh giết Diệp Chân.
- Chữ ‘chết’, ta thích nhất là viết cho người khác!
Cười gằn một tiếng, Diệp Chân đã tiến lên nghênh tiếp, mặc cho Hồn khí kia đã biến thành mãnh hổ sặc sỡ đánh tung ở ngực mình, tình cảnh này đủ để Cổ Thiết Kỳ một bên xem chiến đột nhiên kinh ngạc thốt lên.
Đô vệ ở bên cạnh Khương Mãnh, mỗi người đều trợn to hai mắt, chỉ là một Khai Phủ
Cảnh cửu trọng lại dám dùng thân thể để gắng đón đỡ một kích toàn lực của võ giả