Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1222: Diệp Chân Than Tiếc
Nhìn hài cốt của Phá Hư Hắc Hổ Vương thân dài hơn ngàn mét bị Diệp Chân dễ dàng lấy đi, khóe miệng của Tây Điền Bá lần thứ hai co giật, không nhịn được lên kêu rên.
Một đường đi qua, từng toà từng tòa linh thạch trung phẩm chồng chất như núi nhỏ, toàn bộ bị Diệp Chân lấy đi, con số có hơn trăm vạn viên linh thạch trung phẩm.
Ở giữa nhất một bên, linh thạch thượng phẩm chồng chất như núi nhỏ, cũng bị Diệp Chân lấy đi tất cả.
Cho tới từng hòm từng hòm châu ngọc bảo thạch cực kỳ hoa mỹ, Diệp Chân không thèm nhìn đã thu sạch vào trong trữ vật giới chỉ.
Trong chớp mắt này, Tây Điền Bá có một loại ý nghĩ liều mạng xông lên đánh thiến nô Triệu Trung này.
Bảo bối trong trấn tộc bí khố, đều là một đời lại một đời gia tộc từ từ tích lũy xuống, nếu gia tộc ngày nào có suy yếu, chỉ cần không phải tội lớn mưu nghịch phản quốc, những bảo bối này trong trấn tộc bí khố, tuyệt đối có thể một lần nữa phục hưng Tây Điền Giải gia.
Nhưng hôm nay, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn những bảo bối kia bị Diệp Chân lấy đi.
Không tới nửa canh giờ, trấn tộc bí khố của Giải gia đã bị chuyển đi toàn bộ, ngay cả Triệu Trung cũng dùng một loại ánh mắt khác thường nhìn Diệp Chân, chiếc trữ vật giới chỉ của Diệp Chân có dung lượng cũng lớn quá rồi đó?
Diệp Chân bĩu môi, ánh mắt cẩn thận từng li từng tí nhìn Bất Tử Chiến Hồn phía sau màn sáng vừa tách ra, sau đó hắn liếc mắt nhìn thứ làm cho Linh Phủ bị thương, ánh mắt có chút tham lam nhìn áo giáp, vũ khí của cung phụng thần vị, từng kiện thả ra toả ra khí tức huyền ảo.
Còn có mấy ngàn cái rương khổng lồ chồng chất đều đặn thả ra, dùng chân nghĩ, đều biết trong đó chính là thứ tốt.
Tây Điền Bá lại như mèo con bị dẫm đuôi, nhảy đến trước mặt Diệp Chân, run lập cập, nói.
- Vật liệu phía sau cung phụng thần vị, ngươi đừng có mơ! Dù bây giờ giết ta, lão phu cũng sẽ không để ngươi động vào!
- Diệp Kỵ úy, vật liệu phía sau này. Thật không thể động vào, nếu như di chuyển, quấy nhiễu một ít người Chiến Hồn Điện, vậy sẽ có phiền phức lớn, nếu không sắp xếp được, chúng ta đều sẽ phải xong đời!
Triệu Trung khuyên nhủ.
Thấy Triệu Trung nói trịnh trọng như vậy. Diệp Chân cũng lấy làm kinh hãi, quả nhiên từ bỏ vật liệu phía sau cung phụng thần vị, vung tay lên, nói.
- Tây Điền Bá, được rồi, mang chúng ta đi tư khố của ngươi đi!
- Còn chưa chứa đầy?
Tây Điền Bá có chút ngẩn ra.
Diệp Chân tiện tay vỗ vào Xích Nguyệt Hồn Giới, nói.
- Vẫn còn sớm, chỉ mới lấp kín chưa đến một phần ba!
- Đều chưa được một phần ba?
- Phốc!
Tây Điền Bá nhìn trấn tộc bí khố trống rỗng, một ngụm máu tươi bỗng phun ra thật xa.
Triệu Trung lại nhìn hồng bảo thạch nhẫn khổng lồ trên tay, rồi nhìn Xích Nguyệt Hồn Giới của Diệp Chân, dáng vẻ đăm chiêu.
Ngay cả trấn tộc bí khố đều đã lấy ra, như vậy tư khố của Tây Điền Bá, bao giồm kho báu quốc khố trong vương cung, cũng sẽ không quan tâm.