Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1220: Lừa Gạt
Diệp Chân và Triệu Trung trở lại gian nhà nhỏ u tĩnh chưa tới một canh giờ, Tây Điền Bá đã phong trần mệt mỏi, mang theo một đám lão thái giám đến.
Hiển nhiên, loại chuyện thất cách mất mặt chịu thua này, hắn không muốn có quá nhiều người biết.
Mà những lão thái giám này, từng tên cực kỳ trung tâm đối với vương thất, sau đó, chỉ cần Tây Điền Bá đồng ý, ra lệnh một tiếng, những thái giám này sẽ lập tức tự sát.
- Ha ha, xem ra Tây Điền Bá đã nghĩ thông suốt, Diệp mỗ hiếu kỳ, Quốc chủ sẽ mở ra bảng giá gì cho tính mạng mình?
Diệp Chân cười nghênh nói.
Khóe miệng của Tây Điền Bá giật giật.
- Năm trăm viên Niệm Linh Đan, ngàn vạn viên linh thạch hạ phẩm, mười vạn viên linh thạch trung phẩm, năm ngàn viên linh thạch thượng phẩm.
- Triệu lão tiền bối, chúng ta đi, trở về cống hiến cho Hầu gia!
Còn không chờ Tây Điền Bá nói xong, Diệp Chân đã lôi kéo Triệu Trung muốn bay lên trời.
Hành động này đã dọa sợ Tây Điền Bá, hắn không cách nào điều động linh lực, không thể lên không, lại không dám sai khiến những thái giám nội thị chặn lại, vô cùng cấp bách, suýt chút nữa đã hống gọi từ cổ họng.
- Đừng, đừng đi, có thể thương lượng, có thể thương lượng, chúng ta còn có thể bàn lại!
Diệp Chân đương nhiên sẽ không đi thật, chầm chậm hạ xuống mặt đất, lạnh lùng nhìn chằm chằm về Tây Điền Bá, nói.
- Có thể bàn lại, nhưng, ta cần thành ý! Nếu Quốc chủ cho rằng Diệp mỗ là một tên ngốc đến từ khe suối chưa từng gặp thói đời, còn muốn lừa gạt Diệp mỗ, vậy chúng ta sẽ không cần thiết bàn lại.
- Thương lượng, rất dễ thương lượng, lão phu sẽ lấy ra thành ý!
Tây Điền Bá đã gấp đến đầu chảy đầy mồ hôi, của cải có thể tích lũy, nhưng mệnh không còn, thật sự sẽ không còn gì.
Tây Điền Bá cũng khá phiền muộn, theo lời giải thích của Giải Ưu Công chúa, Diệp Chân pha trộn trong thủy yêu, có thể có nhiều kiến thức sao?
Vốn định lấy ra một ít của cải lừa gạt, không ngờ, Diệp Chân lại khó chơi như vậy.
- Vậy Diệp mỗ phải nhìn, thành ý ra sao!
Diệp Chân quát lên.
- Nhưng nếu còn dám lừa gạt Diệp mỗ, Diệp mỗ lập tức đi ngay, không cùng ngươi phí lời!
- Diệp Kỵ úy yên tâm, chỉ cần ngươi quay lại, sau này hiệu lực thật tốt cho Hầu gia, đến khi đó, đầu ngón tay của Hầu gia tùy tiện chảy xuống một ít, của cải đều hơn gấp mấy lần Tây Điền Quận Quốc. Không cần ở đây lãng phí miệng lưỡi?
Âm thanh âm nhu của Triệu Trung đúng lúc vang lên.
Khóe miệng cuồng quất nói, Tây Điền Bá cắn cắn hàm răng, nói.
- Trong quốc khố Tây Điền Quận Quốc chúng ta, Diệp Kỵ úy ngươi tùy tiện lấy! Chỉ cần trữ vật giới chỉ của ngươi có thể mang đi bao nhiêu, thì mang đi bao nhiêu!
- Chỉ là quốc khố sao?
Diệp Chân hờ hững mở miệng.
- Diệp Kỵ úy, quốc khố ta đã là giới hạn của ta với người! Thành ý lớn nhất.
- Vô nghĩa!
Diệp Chân thô bạo đánh gãy lời nói của Tây Điền Bá.