Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1216: Cương Thi Tá
- Diệp Chân, thức thời, ngươi thả Giải Ưu ra, bằng không, chỉ cần lão phu ra lệnh một tiếng, sẽ làm cho ngươi cốt nhục thành bùn!
Tây Điền Bá chậm rãi tiến lên, quanh thân toả ra khí tức linh lực dần dần lên cao, trong nháy mắt, khí thế quanh người đã cất cao đến Nhập Đạo Cảnh cửu trọng đỉnh phong.
Như uy thế thực chất, như núi ầm ầm hướng về phía Diệp Chân.
- Thả nàng, ngươi nghĩ ta ngốc?
Khóe miệng của Diệp Chân lướt qua vẻ điên cuồng, bị nhiều cường giả Nhập Đạo Cảnh trung hậu kỳ bao vây như vậy, bốn phương tám hướng còn có hơn vạn đại quân bao vây, nếu như không còn Giải Ưu Công chúa này làm bia đỡ đạn, hắn không phải muốn chết?
- Muốn chết!
Khóe miệng của Tây Điền Bá lóe ra hai chữ, bả vai chỉ nhẹ nhàng loáng một, lăng không thoáng hiện đến trước người Diệp Chân, một chưởng đập xuống đầu Diệp Chân.
Linh lực hùng hồn như núi đè xuống, chèn ép không khí bốn phương tám hướng phát ra âm thanh ti ti!
Không nghi ngờ chút nào, nếu trúng một chưởng này, dù bây giờ Diệp Chân có trung phẩm hồn giáp hộ thể cũng sẽ không mấy khả quan, không chết, cũng sẽ bị trọng thương!
Cũng chính là từ khi biến cố này xuất hiện, Diệp Chân cũng đã tiến vào trạng thái của Kiếm Tâm Thông Minh, dù cho Tây Điền Bá gần như thoáng hiện đến trước mặt, Diệp Chân cũng đã cảm ứng được ngay đầu tiên.
Khóe miệng hung tợn dữ dằn hiện lên, Diệp Chân không chút do dự giơ lên Giải Ưu Công chúa giam bị trong tay, đón lấy chưởng ấn của Tây Điền Bá.
Ngoài dự liệu của Diệp Chân, Tây Điền Bá lại không có thu chưởng, chưởng ấn thẳng vung hướng vào đầu của Giải Ưu Công chúa.
Diệp Chân ngạc nhiên không chớp mắt, chưởng lực của Tây Điền Bá vừa thu lại, trực tiếp đập nát một cây linh ngọc bích trâm cắm vào trong búi tóc Giải Ưu Công chúa vén lên thật cao!
Rào!
Khoảnh khắc ngọc trâm nổ tung, ánh sáng xanh biếc như nước hiện lên ngoài thân Giải Ưu Công chúa đột nhiên làm cho bàn tay của Diệp Chân đang bắt giữ Giải Ưu Công chúa bị nới lỏng ra.
Thừa dịp thời cơ trong chớp mắt này, Tây Điền Bá bỗng biến hóa trảo chưởng, trực tiếp nắm lấy Giải Ưu Công chúa, thân hình lần thứ hai hiện lên một cái, đã cứu Giải Ưu Công chúa rời khỏi trong tay Diệp Chân.
Trong phút chốc, Diệp Chân đã hiểu rõ dụng ý thực sự Tây Điền Bá khi hung hãn ra tay, nhưng đã chậm.
Đây do Diệp Chân chưa hiểu rõ đối với Hồng Hoang đại lục. Lần đầu tiên phát hiện còn có loại bảo bối phòng ngự này.
- Tiểu tử, muốn đấu với lão phu, ngươi còn non lắm!
Thân hình rơi xuống đất chớp mắt, Tây Điền Bá chợt vung tay lên nói.
Giết!
Chữ ‘Giết’ còn chưa thốt ra, cũng chính là Tây Điền Bá vừa giải cứu Giải Ưu Công chúa rơi xuống đất, hoa cỏ xung quanh đại điện bỗng bắn ra từng gai nhọn thật dài.
Mạnh mẽ đâm vào trong cơ thể hai người Tây Điền Bá và Giải Ưu Công chúa, không chỉ Tây Điền Bá và Giải Ưu Công chúa. Chín lão thái giám Nhập Đạo Cảnh vừa xuất hiện phía sau, quanh thân toả ra khí tức âm lãnh, cũng bị hoa đâm trúng.