Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1213: Một Lời Đã Định
- Công chúa điện hạ, nếu tên này trên đường hộ tống có bất kỳ cử chỉ xâm phạm nào, điện hạ cứ hạ lệnh, mạt tướng nhất định sẽ làm cho hắn hối hận đi tới nơi này.
Một bên, tướng lĩnh quân đội nhìn Giải Ưu Công chúa, hét to.
- Ai dám bất kính đối với Công chúa điện hạ, ai chính là tử địch của Hổ Uy đệ nhất quân đội!
Hổ Uy vô địch!
Hổ Uy vô địch!
Khi tướng lĩnh quân đội quát, hơn vạn tinh nhuệ cùng gào thét khẩu hiệu, từng người rống to từ cổ họng, âm thanh xuyên kim liệt thạch giống như biển gầm.
Trong tiếng hò hét, hơn vạn quân tinh nhuệ trừng con ngươi đỏ như máu nhìn chòng chọc vào Diệp Chân, vũ khí trong tay cử động, mơ hồ hướng đến Diệp Chân, nếu Diệp Chân dám có bất kỳ cử động gây rối nào, sợ là lập tức sẽ phát động công kích.
Bị vạn đại quân hô quát, sát khí khóa chặt, Diệp Chân sừng sững bất động, biểu hiện không có chút gợn sóng, mặt không hề cảm xúc nhìn chằm chằm tướng lĩnh đang ở một bên nở nụ cười hung tợn dữ dằn, tràn đầy lạnh lùng.
Tình huống trước mắt, Diệp Chân có thể khẳng định, Quốc chủ Tây Điền Quận Quốc -
Tây Điền Bá và Giải Ưu Công chúa đã tiến hành giao lưu không muốn người khác biết.
Tướng lĩnh trước mắt sợ là cũng nhận được chỉ thị từ cao tầng, bằng không, lấy việc Diệp Chân hộ vệ có công, sao dám vừa thấy mặt đã đối xử như vậy.
Tiếng rít của hơn vạn binh sĩ, Diệp Chân thật không để vào mắt.
Năm đó hắn làm thống soái đông chinh, kiểm duyệt hơn trăm vạn đại quân, quy mô không chỉ lớn hơn gấp trăm lần.
Chút trận thế trước mặt, trong mắt Diệp Chân chính là trò trẻ con.
Hung diễm trong tròng mắt Giải Ưu Công chúa càng lăng lệ, đã có tâm ý nóng lòng muốn thử.
- Công chúa điện hạ, ngươi lẽ nào thật sự cho rằng Tưởng Hào, Quách Dục, Tưởng Trường Trung, Hà Thành, bốn người đi truy sát yêu ma?
Âm thanh Diệp Chân phát ra giống như thở dài đột nhiên vang lên trong hồn hải Giải Ưu Công chúa.
Giải Ưu Công chúa vừa cực kỳ hưng phấn đang muốn hạ lệnh, thân thể mềm mại đột nhiên run rẩy một hồi, trên khuôn mặt cao cao tại thượng cao quý hiện lên một tia sợ hãi.
-Ngươi…ngươi có ý gì?