Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1210:
Hộ vệ mà Quách đại tổng quản phái tới bảo hộ Giải Ưu công chúa có bốn người.
Dẫn đầu tự nhiên là thống lĩnh hộ vệ Tưởng Hào với cái đầu trọc bóng lưỡng, người thứ hai là một thanh niên chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt có góc cạnh rõ ràng, khóe môi hiện lên một tia cười như có như không. Nếu xem xét một cách cẩn thận thì người này có mấy phần giống vị Quách đại tổng quản kia.
Người này gọi Quách Dục, chắc là Dục công tử mà Tưởng Hào đã đề cập tới, đồng thời cũng là con riêng của Quách đại tổng quản.
Hai người còn lại, một người là Tưởng Trường Trung có quả đầu trọc bóng lưỡng như cha mình, người thứ hai là một thanh niên có vài phần âm nhu, họ Hà tên Thành, tu vi Khai Phủ Cảnh bát trọng.
Quách Dục và Tưởng Trường Trung thì không cần phải bàn, nhưng nếu như Diệp Chân không có nghe lén thì sợ rằng hắn cũng không hề nghĩ tới Hà Thành là con riêng của Tưởng Hào.
Nếu như nhìn kỹ, lại bỏ đi mái tóc đen thì Hà Thành chính là đúc ra từ một cái khuôn với Tưởng Trường Trung.
- Công chúa điện hạ, chúc ngài thuận buồm xuôi gió!
Quách đại tổng quản chắp tay cúi đầu ở xa xa, hắn đứng trên boong thuyền rẽ sóng theo gió mà đi, nhưng mà ánh mắt nhìn về đoàn người của Giải Ưu công chúa lại tràn đầy ước ao.
Từ lúc vừa mới rời khỏi boong tàu thì Quách Dục và Hà Thành đã lập tức bảo hộ ở bên cạnh Giải Ưu công chúa, Tưởng Trường Trung thì vẫn luôn hung tợn nhìn chằm chằm Diệp Chân, hắn và Tưởng Hào liên thủ hợp lực tách Diệp Chân và Giải Ưu công chúa ra.
- Lên đường thôi!
Tưởng Hào khẽ quát một tiếng, đi trước mở đường, linh quang quanh thân hắn lấp loé, ngự không dẫn mọi người bay về phía bờ biển.
Cho dù Tưởng Trường Trung không ngăn cách thì Diệp Chân cũng sẽ chủ động giữ khoảng cách với những người này.
Diệp Chân không sợ mấy người Quách Dục, Hà Thành, nhưng mà nghĩ tới Tưởng Hào có tu vi Nhập Đạo Cảnh tứ trọng, nếu như hắn ta đột kích bất ngờ thì tuyệt đối có thể lấy cái mạng nhỏ của mình.
Năm trăm dặm đường biển, nếu là tình huống bình thường thì chỉ cần bay khoảng nửa khắc, nhưng mà thực tế thì còn chưa tới.
Diệp Chân còn có thể đuổi kịp tốc độ phi hành của Tưởng Hào, nhưng Hà Thành và Tưởng Trường Trung còn phải chở Giải Ưu công chúa cho nên tốc độ có chút không theo kịp.
Một đường không nói chuyện.
Diệp Chân vừa phi hành vừa cảnh giác động tĩnh xung quanh, đồng thời còn lặng lẽ cảm nhận rất nhiều biến hóa khi đặt chân lên Hồng Hoang đại lục.
Lực lượng địa mạch, địa từ của Hồng Hoang đại lục phi thường mạnh mẽ.
Diệp Chân so sánh một chút, lực lượng địa mạch, địa từ của Hồng Hoang đại lục còn nhiều hơn gấp mười lần xung quanh Chân Huyền đại lục.
Lực lượng địa mạch thì không nói gì, thứ này rất hữu ích cho việc tu luyện, có thể tăng uy lực của trận pháp mượn dùng lực lượng địa mạch lên, nhưng mà lực lượng gấp mười lần so với Chân Huyền đại lục thì trở nên có chút khủng bố rồi.
Lực lượng địa từ lại vô hình tạo một tầng trường lực địa từ trên người Diệp Chân khiến cho việc phi hành của hắn đã tiêu hao linh lực gấp mấy lần.
Kỳ thực khi còn ở Bắc Hải, Diệp Chân đã phát hiện khi mình phi hành với tốc độ đồng dạng thì tốc độ tiêu hao linh lực trong cơ thể là gấp mấy lần so với khi ở trên Chân Huyền đại lục.