Tạo Hóa Chi Vương (FULL)
Chương 1209:
Tưởng Hào nhìn chằm chằm Diệp Chân với đôi mắt to như chuông đồng kia, hắn ta cố gắng chớp chớp mắt mấy lần mới miễn cưỡng biến hung quang trong mắt một ý cười phóng khoáng.
- Khá lắm, công phu rất tốt! Vừa nhìn thì ta đã biết ngươi chính là hảo hán đã từng chém giết, tắm máu rất nhiều lần, so với con rùa rụt đầu này thì mạnh hơn nhiều!
- Không tồi, có dũng khí! Là hảo hán!
Tưởng Hào không tiếc lời khen ngợi Diệp Chân làm cho đám thủy thủ hộ vệ xung quanh lộ ra biểu hiện quái dị.
Khi nào thì Tưởng Hào có chút bênh vực người của mình, luôn luôn hoành hành bá đạo lại dễ dàng nói chuyện như vậy?
Diệp Chân thu hết phản ứng của mọi người xung quanh vào đáy mắt, sau đó hắn lập tức ý thức được cái gì, chuyện ra khác thường tất có yêu.
- Diệp huynh đệ, nếu như có cơ hội thì ngươi nhất định phải chỉ điểm một chút cho cái tên bất tài này. Đi thôi, công chúa và đại tổng quản cho mời!
Bàn tay tựa như quạt hương của Tưởng Hào xách Tưởng Trường Trung như là xách một con gà con. Hắn nhìn về phía Diệp Chân rồi nói một tiếng đi theo ta, sau đó nhanh chân đi tới khoang thuyền ở tầng cao nhất.
Tưởng Trường Trung thì nhìn chòng chọc về phía Diệp Chân với ánh mắt cực kỳ oán độc, mấy lá rau trên cái đầu trọc bóng loáng đặc biệt chói mắt.
Rất nhanh, Diệp Chân đi theo Tưởng Hào đến khoang thuyền có vị trí tốt nhất toàn bộ Xích Phong. Bên trong khoang thuyền, Giải Ưu công chúa ngồi ở giữa, nàng ta mặc một bộ váy dài đẹp đẽ quý giá, vài cây trâm ngọc thúy rũ lấp lóe ở trên búi tóc vén cao, quả thực là khiến cho nàng càng thêm cao quý cực kỳ.
Quách Đại tổng quản một thân áo xanh ngồi ở dưới, trên khuôn mặt già nua khôn khéo vĩnh viễn mang theo một nụ cười hiền lành.
- Công chúa, ngươi tìm ta à?
Diệp Chân vừa bước vào khoang lập tức ôm quyền dò hỏi.
- Quách Đại tổng quản nói, giờ sửu tối nay thì thuyền sẽ đi tới vùng biển gần lục địa nhất, cách lục địa khoảng chừng năm trăm dặm. Tới lúc đó chúng ta sẽ rời khỏi đội tàu trở về Quận Quốc, ngươi chuẩn bị một chút đi, đúng giờ xuất phát!
Giải Ưu công chúa nói.
- Ha ha, kính xin công chúa điện hạ thứ lỗi, con thuyền của chúng ta bị nước ăn khá sâu, vùng biển gần đây nhất là Tây Điền Quận Quốc lại có đá ngầm dày đặc, không có tuyến đường và hải cảng thích hợp để ngừng lại, vì vậy chúng ta thật sự không cách nào đưa Công chúa lên bờ được!
Quách Đại tổng quản cười làm lành mà giải thích.
- Không sao, bổn cung đã biết!
Giải Ưu công chúa nói.
Quách Đại tổng quản nhìn sang Diệp Chân một chút, sau đó lại nói:
- Vì bày tỏ sự áy náy của mình, đồng thời cũng suy xét tới sự an toàn của công chúa, lão phu dự định phái hai vị hộ vệ cùng với vị Diệp hộ vệ đây hộ tống công chúa điện hạ trở về Tây Điền Quận Quốc.
Giải Ưu công chúa cũng nhìn về phía Diệp Chân một chút, trên mặt lộ vẻ do dự.
Quách Đại tổng quản cười sang sảng một tiếng.
- Tuy rằng Đại Chu chúng ta dân phong thuần phác, cảnh nội an bình, nhưng mà gian tế Ma tộc và Yêu tộc sẽ có khi lẻn vào thám thính. Công chúa hoa nhường nguyệt thẹn dễ dàng khiến cho kẻ xấu mơ ước, mà tất cả hộ vệ trước đây của công chúa điện hạ đều đã chết trận, chỉ còn lại một mình vị Diệp hộ vệ đây. Nếu thật sự đụng tới tình huống ngoài ý muốn, sợ là lực bất tòng tâm, vì lẽ đó lão phu dự định phái vài vị hộ vệ đi theo, đương nhiên, nếu như công chúa không muốn…..